清晨的路口还有你的面容 Nơi đầu đường buổi sớm vẫn còn có gương mặt em
其实我还是不懂 Thực ra anh vẫn chẳng hiểu
到底哪里出了错 Rốt cục sai lầm nảy sinh từ đâu
寂寞的双手 现在选择沉默 Đôi tay lạc lõng, giờ đây chọn lựa lấy những trầm mặc
忍不住想挽留 话却说不出口 Chẳng kìm nén được ước mong níu kéo em ở lại, mà lại chẳng nói lên lời
遗失的勇气 抹不掉伤心回忆 Dũng khí đã đánh mất, xóa chẳng hết những hồi ức đau thương
我以为我了解你 Anh tưởng rằng anh thấu hiểu được em
该离开的人是我 Người nên rời xa là anh
我竟然还手足无措 Anh bởi vậy mà lúng túng biết nhường nào
太倔强的我还企图装洒脱 Người quá cố chấp là anh vẫn cứ tính toan giả vờ thoải mái
自从你离开以后 Từ sau khi em rời xa
爱你的眼泪很寂寞 Yêu những giọt lệ quá cô đơn trong mắt em
习惯你的我习惯不自由 Tập quen với sự tự do trong anh của em
付出了太多 平衡不了失落 Đã trả giá quá nhiều, chẳng cân bằng nổi những mất mát
手心手背都是肉 Bàn tay trước sau đều như một
怎么错的都是我 Người sai lầm sao cứ luôn là anh
你用了冷漠 狠狠的错怪我 Em dùng sự lạnh nhạt, tàn nhẫn trách cứ anh
是你欺骗了我 我不能先低头 Là em dối lừa anh, anh không thể buông tay trước được
遗失的勇气 抹不掉伤心回忆 Dũng khí đã mất không thể xóa nổi những hồi ức đau thương
我以为我拥有你 Anh tưởng rằng anh có được em
该离开的人是我 Người nên rời xa là anh
我竟然还手足无措 Anh bởi vậy mà lúng túng biết nhường nào
太倔强的我还企图装洒脱 Người quá cố chấp là anh vẫn cứ tính toan giả vờ thoải mái
自从你离开以后 Từ sau khi em rời xa
爱你的眼泪很寂寞 Yêu những giọt lệ quá cô đơn trong mắt em
习惯你的我习惯不自由 Tập quen với sự tự do trong anh của em
没有用的人是我 Người vô dụng vẫn là anh
都怪我太不甘示弱 Luôn trách anh không cam tâm thừa nhận
其实舍不得让你一个人走 Thực ra anh không nỡ để em một mình bước đi
自从你离开以后 Từ sau khi em rời xa
我选择在原地守候 Anh chọn sự đợi chờ ở chốn cũ
失去我才懂是我不成熟 Mất em rồi anh mới hiểu rằng anh chưa chín chắn
都怪我自己太不甘示弱 Luôn trách bản thân anh đã không cam tâm làm kẻ yếu mềm
Bài này thực ra là mình tự sướng cho tình yêu nhỏ của mình từ rất lâu rồi, Khi xem "Vô Địch San Bảo Muội" không ấn tượng lắm, nhưng lưu lại trong đầu mình có bài này thôi, Lời của nó rất tâm trạng nên cũng không muốn dành tặng cho một dịp nào cả... Nhưng nó có ý nghĩa đặc biệt riêng với mình.