Hiển thị các bài đăng có nhãn fic. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn fic. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2 - Part 7)

Part này có thể xem là hoàn chính văn phần 1 a 8->
Ta sẽ trans tiếp cái phiên ngoại của phần này bổ sung vào đây sau vì kì thực nó cũng chỉ dài 2 trang word mà thôi
Quả thực vừa post vừa sợ lỗi font a 3lol3 *dùng máy ghẻ đích* 3if3



Chương 2 - part 7




(Thôi thì cứ như thế tiếp diễn)

Sau khi đã dùng hết sức lực bản thân để dày vò đối phương tôi và Tiêu cũng vẫn chưa hoàn toàn cắt đứt được, chẳng biết là duyên chưa hết hay bởi hận chưa tan, chúng tôi còn luyến tiếc mà không dứt ra được miễn cưỡng lần nữa làm hòa với nhau. Mang theo vết thương cùng với những bất đắc dĩ tiếp tục đồng hành bên nhau mà bước về phía trước, chúng tôi lúc này có lẽ đã chẳng thể nào lấy tình cảm ra mà hình dung được nữa. Ngoại trừ sự ỷ nại không đành lòng với đôi bên trong nhiều năm qua, cha mẹ chúng tôi… cha mẹ của cha mẹ… Có lẽ sau khi yêu thương phai màu vẫn còn bằng lòng bên nhau mới chính là chân tình? Chỉ có những tình cảm như vậy mới là sự nương tựa đáng giá nhất chăng? Chỉ có tình cảm như vậy mới được quy thành chân thực ư? Có lẽ trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều sự việc thực tế vẫn cần phải tiếp diễn, chẳng cách nào phân phút phân giây để mà nghĩ suy cân nhắc cái chừng mực của thế giới tinh thần, dần dà lâu ngày cũng đã quen rồi…


Xế trưa chúng tôi lặng lẽ bước trên đường, sóng vai nhau bước chẳng phải nói gì nhiều, chúng tôi đã quá hiểu đôi bên có bao nhiêu ngầm ý không cần phải nói ra bằng lời, quá nhiều câu chữ chúng tôi đều có thể lấy ánh mắt để biểu đạt, khi tôi băng qua con hẻm chật hẹp, Tiêu từ đầu đã không hỏi han đi đâu cũng có thể biết được thay đổi ra sao…

Tôi: “Tiêu, em sau này đừng có nhắc đến mẹ em trước mặt anh nữa, đang nói chuyện vui vẻ nhắc đến bà ấy thật phá hoại không khí quá”

Tiêu: “Anh vẫn còn hận mẹ em sao?”

Tôi: “Bà ta chết ngay đi thì anh sẽ không hận nữa”

Tiêu: “Được, thế thì anh đi giết chết mẹ em đi”

Tôi: “Em yên tâm, anh sẽ khiến cho bà ta chết… nhưng không phải là bây giờ, như thế khác nào anh để bản thân mình rơi vào chỗ không đáng vào”
Tiêu: “Anh không thể trách mẹ em được, bà ấy cũng là muốn tốt cho em thôi.”

Tôi: “Vì tốt cho em thì có thể đối xử với anh như vậy sao? Bà ấy vì tốt cho em anh thì không như thế phải không? Bà ấy làm cái gì cũng đều là chĩa mũi nhọn vào anh thôi”

Tiêu: “Bà ấy luôn cho rằng để anh với em đoạn tuyệt thì em sẽ tốt hơn, bà ấy nói em mà không chia tay anh bà ấy chết không nhắm mắt”

Tôi: “Thế thì để mẹ em trợn trừng mắt mà chết đi!!!”

Tiêu: “Anh đừng hận mẹ em, anh muốn hận thì cứ hận em đi”

Tôi: “Tiêu, người nhà em hãy dùng lương tâm để nói chuyện đi, anh đối xử với em thế nào? Anh trước đây có thái độ thế này sao? Cha mẹ của chính anh anh cũng đã từng làm những chuyện này vì họ chưa? Sinh nhật của mẹ em, vì muốn lấy lòng bà ấy, anh đã mang bánh kém và rượu Mao Đài đến tặng cho bà ấy! Mẹ của em còn không phải là nguyền rủa không ngớt sau lưng anh ư!!!”

Tiêu: “Em biết, nhưng chẳng có cách nào cả, anh sau này chẳng phải làm gì nữa cả”

Tôi: “Có những lúc anh cảm thấy bản thân thật quá bất lực, em nhận lấy những ấm ức từ gia đình rồi xoay ra đối phó với anh! Chẳng từ thủ đoạn nào!! Anh cũng chỉ là một thằng nhóc, anh chịu ấm ức ai đến giúp anh nào? Tính cách anh em hiểu rất rõ mà, anh đã tủi thân! Anh đều đã cúi thấp đầu xuống như thế đi nịnh nọt, vậy mà cũng vẫn chẳng thể nào lấy lòng được mẹ của em!”

Tiêu: “Vậy anh còn muốn em thế nào đây? Thật sự phải đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với mẹ em sao? Bà ấy đã chịu đủ những điều chẳng dễ dàng gì! Bà ấy ngày ngày đều làm căng rằng em dâng cả tuổi thanh xuân trao hết cho anh.”

Tôi: “Tuổi xuân của em là tuổi xuân, còn của anh thì không phải sao? Anh thật là đáng kiếp bị mẹ con em chỉ trích thế sao?”

Tiêu: “Nhưng đã như vậy còn có thể làm sao được đây? Chia tay cũng chia chẳng được, không tiếp tục như thế này còn có thể thế nào đây? Ai cũng không thể thay đổi được quan niệm của ai”

Tôi: “Đừng nói nữa! mẹ em đối xử như thế với một thằng nhãi ranh, bà ấy rồi sẽ nhận lấy báo ứng!”

Tiêu: “Mẹ em đã bị báo ứng rồi, bà ấy nuôi được một đứa con trai làm thằng đồng tính với anh, thế vẫn không phải là báo ứng của bà ấy sao? Anh còn muốn mẹ em gặp phải báo ứng nào nữa?”

(Không gian quanh chúng tôi bỗng nhiên trầm tĩnh lại, trong căn phòng phảng phất nghe rất rõ tiếng thở dốc kiềm chế của chúng tôi)

Tôi: “Thôi được rồi, cứ như vậy đi… Tiêu, hai người chúng ta sau này đừng ai quản chuyện của ai nữa. Không có tư cách này cũng chẳng còn quan trọng thế này nữa!”


Có những khi tôi quá đỗi khát vọng rằng Tiêu có thể quyết đoán một chút cho tôi một lời, để tôi có thể tiếp tục đáp lại bằng một tia mộng ước đẹp đẽ đối với tương lai của chúng tôi, để tôi có thể tự nói với chính mình rằng tất thảy những gì ở trước mắt vẹn vẹn chỉ là con đường gập ghềnh với lối đi đầy áp những điều tốt đẹp, chỉ cần cả hai cố gắng tất cả những thứ này sẽ qua đi thôi… Nhưng Tiêu trước nay đều chưa từng trao cho tôi, mỗi lần cái tôi nhận được chỉ là tiếng thở dài bất đắc dĩ, tôi trước nay chưa từng sợ hãi sự trắc trở, nhưng khi tôi hoài nghi rằng đây chính là tương lai của chúng tôi, tôi bất lực khi phải một lần nữa kiến cho bản thân thêm dũng cảm, tôi sợ hãi những tháng ngày như thế cũng không phải là một quá trình, nó chính là đoạn kết.


Những tháng ngày ấy trôi qua thật chậm thật chậm chạp, hồi tưởng lại bước chân của chúng tôi khi ấy giống như bước đi thật chậm chạp trên không trung vậy, chúng tôi cách đến bốn tháng không phát sinh quan hệ xác thịt, đối với cả hai đều không có nhu cầu này.

Chúng tôi đã từng cãi vã không ngừng thường thường cảm thán

“Hai người chúng ta cứ như vậy đi, hẳn là không cắt đứt nổi”

Sau này chúng tôi cứ lặng lẽ thỉnh thoảng bình thản phỏng đoán

“Chúng ta đoạn tuyệt chỉ còn là vấn đề thời gian”

(ngoài chúng tôi ra)

Chúng tôi chẳng còn giống như là chung sống cùng nhau như vậy nữa, có lẽ cứ như thế khiến đối phương có được không gian tự do nhiều hơn. Tôi biết rằng yêu đương cũng phải cần tự do, càng hiểu rõ hơn rất nhiều kiểu tự do nhất định chẳng phải là yêu đương. Tôi và Tiêu hẳn là không hiểu được đắn đo chừng mực, nói tóm lại trong những lúc không có cậu ấy tôi làm bất cứ việc gì mà tôi muốn làm, Tiêu có lẽ cũng thế… Nhưng tôi không nhìn thấy, có những lúc cậu ấy cũng vô ý để lộ một hai câu cho tôi nghe, chẳng biết là thật hay giả. Thời gian bên nhau chúng tôi vẫn cứ là vợ, chồng của người kia, chuyển mình chúng tôi lại thuộc về một thân đơn độc của chính mình. Bất chợt có vài câu đối thoại ghen tuông cũng chỉ là đùa bỡn quá nhiều với những đối kị mà thôi.


Tôi: “Em nhắn tin cho ai thế? Thật thần bí nha”

Tiêu: “Không có ai cả, bạn bè bình thường thôi mà anh cũng không quen biết đâu”

Tôi: “Em cũng không tính để anh quen biết mà, haha”

Tiêu: “Anh rồi sẽ chán ghét thôi, người bạn kia của em diện mạo rất xấu, phẩm vị thấp. Em giới thiệu rồi anh cũng sẽ không muốn làm quen”

Tôi: “Haha, yên tâm là chúng ta có quan hệ gì mà, sự tự do anh cho em không phải là ít, chính là hy vọng em có thể kết giao với những người bạn tốt một chút, dù rằng không có phẩm vị thì ít nhất cũng phải đẹp trai đấy, nếu không thì em tính cái gì chứ?”

Tiêu: “Haha, anh nghĩ đi đâu vậy, em cũng không phức tạp đến thế. Lại còn nói mấy gã trai đẹp chẳng phải đều bị anh phá hết sao? Em còn đi đâu tìm nữa?”

Tôi: “Chẳng có bao nhiêu cả, đội viên dự khuyết không cũng có vài người nhìn được đó thôi, em có muốn không?”

Tiêu: “Haha, cảm ơn. Em không cần, em cũng đã có anh rồi”

Tôi: “Oa oa, ông nhỏ Tiêu ơi, anh đang hoài nghi em rốt cục là có bao thông minh, khó trách người ngoài đều bị vẻ ngoài trong sáng đáng yêu của em đánh lừa rồi, kĩ xảo này của em thật quá tinh vi rồi! haha”

Tiêu: “Hahaha, đúng đấy! đúng đấy!

Tôi: “Chuyện của chúng ta, nói đến những lời thường nhật, những vết nứt nhỏ cũng chẳng làm vỡ nổi. Mọi người đều nắm bắt chừng mực một chút là được rồi, hê hê!”

Tiêu: “Ai! Em biết anh thật không dễ dàng gì. Em cũng mắt nhắm mắt mở, đối xử tốt với em là được rồi, Em thì chỉ thích rong chơi một chút, vui vẻ mà thôi. Mặt tính cách con người này của em cũng không mong muốn gì cả, anh cũng biết mà.”

Tôi: “Anh biết, anh quá biết em với con cá chết giống nhau ý đúc ấy, hahaha”

Tiêu: “Cá chết cái rắm, là cá chết thì cũng là chết đau đớn.”

Tôi: “Được rồi, không làm ồn nữa. Mấy giờ em về nhà?”

Tiêu: “Trước 11 giờ là được, nếu không mẹ em lại phát điên lên”

(Sau này tôi mới biết từ miệng bạn tôi có vài lần Tiêu đều đi chơi với bạn bè hết đêm dưới cái sự không hề hay biết của tôi, cũng chẳng về nhà, mẹ của cậu ấy cư nhiên cũng không thật sự phát điên. Bất quá những chuyện này với tôi mà nói cũng không phải là những lời nói dối ngoài ý muốn, biết được rằng tôi chẳng bao giờ gặng hỏi cả)


Tôi: “Những người buôn bán nhỏ lẻ như mẹ em tư tưởng đều thích nhất lấy chuyện thắt cổ tự tử ra dọa người, kì thực bà ấy sợ chết hơn bất kì ai”

Tiêu: “Ồ, thực chất em với bà ấy giống nhau. Anh đừng có coi thường bà, coi thường bà ấy là coi thường em”

Tôi: “Anh cũng không nói rằng anh coi trọng em, hê hê”

Tiêu: “Nói láo, coi thường em anh ở với em làm gì?”

Tôi: “Ai nói thích ai đó thì phải coi trọng người ấy?”

Tiêu: “Thế anh lên giường với người mà anh coi trọng là được rồi.”

Tôi: “Con trai thích fuck nơi mà hắn coi thường, thứ mà con tim khối óc tôn kính mang ra cung phụng thì không có hứng thú để lên giường nữa”


“Khi bạn yêu một người vốn tưởng rằng bạn yêu cái linh hồn cô ta, sau khi bạn lên giường với cô ta rồi mới phát hiện cái bản thân yêu thích chính là xác thịt của cô ta”

________Trương Ái Linh <hoa hồng trắng hoa hồng đỏ>



Quãng thời gian ấy là mùa xuân nắm 2005, bão cát ở Bắc Kinh bạo hành rất lớn. Cùng lúc trước lầu tôi ở đang thi công con đường mới , những hạt cát khắp trời rơi đầy mặt khiến cho tâm tình những người vừa đi ở ngoài cảm thấy phiền muộn. Vì vậy tôi và Tiêu thường lựa chọn cách hẹn dăm ba người bạn để nói chuyện trên trời dưới biển ở Hậu Hải. Có lẽ Hậu Hải cũng được coi là một nơi tĩnh mịch ở thành Bắc Kinh này, những hàng quán lớn nhỏ vòng quanh lối đi chật hẹp cũng có thể được coi là để che chắn một chút sức gió.

Tôi và Tiêu dần dần đã hình thành lên một loại quan hệ tình cảm hoàn toàn mới, có lẽ là đã từng trải qua một chút hạnh phúc khiến tâm trí hai người chúng tôi trở nên thành thục, có lẽ là quá nhiều lần mưa máu gió tanh khiến góc cạnh trên lưng chúng tôi bị mài mòn đến độ trơn bóng. Chẳng quản hình thức mối quan hệ hoàn toàn mới này còn có thể dễ chịu ra sao, chẳng quản không còn nữa những tháng ngày cãi vã cùng với những cảm xúc mãnh liệt để mà đi xa cũng chẳng có cách nào cắt đứt được mối quan hệ, nhưng chúng tôi nói tóm lại có thể thanh thản để cho bản thân có một cuộc sống theo đúng quy luật của nó, sự chừng mực trong tình cảm là những tính toán không thành, chúng tôi còn tội tình gì phải lo sợ không đâu.


Tinh thần của Tiêu giảm theo những tranh cãi và có chuyển biến tốt, những hành vi quái dị bất chợt cũng không có ảnh hưởng gì cả. Điều khiến tôi không vui duy nhất chính là cậu ấy chủ động trưng ra vẻ kiều diễm trước những người bạn thân của chúng tôi, thật thật giả giả. Tôi bắt đầu khó hiểu với những hành vi của cậu ấy.


Tôi: “Sao em lại nói như thế, em nói với người khác những điều đó có ý gì hả?”

Tiêu: “Thì là nói chuyện phiếm thôi”

Tôi: “Nhưng chúng ta vẫn đang sống cùng nhau, em vẫn cứ ngang nhiên nói những điều ấy, anh sẽ cảm thấy thế nào? Người khác sẽ nhìn vào thế nào?”

Tiêu: “Anh không phải là không quan m đến những chuyện này sao?”

Tôi: “Nếu anh thật sự không quan tâm đến em việc gì anh phải sống cùng em?”

Tiêu: “Là em cố ý nói thế, em muốn cho người khác biết em có người tình khác đó!”

Tôi: “Tại sao? Anh không tin, những chuyện kiểu này nếu như thật sự có xảy ra em hẳn là sẽ giấu giếm anh thì mới là đúng?”

Tiêu: “Là em dựng lên, em dựng lên những điều này nói với bạn bè, họ nhất định sẽ tin.”

Tôi: “Em tại sao lại biến thái đến mức thế này?”

Tiêu: “Bởi vì em không cân bằng được!”

Tôi: “Em không cân bằng được cái gì chứ?”

Tiêu: “Mọi người đều biết bên cạnh anh không chỉ có một người là em, em cảm thấy như thế khiến em rất mất mặt. Cho nên em cũng phải cho ngươi ta biết em cũng không rảnh rỗi, không muốn mọi người đến thương hại em!! Em ghét nhất là người khác thương hại mình, người thương hại em thì chính là coi thường em, em sẽ không cảm ơn họ lại còn cảm thấy họ thật đáng ghét.


Ngày hôm ấy tôi mới bắt đầu ý thức đến những năm tháng trở lại đây tôi nghĩ ngợi về Tiêu là quá sức đơn giản, tận đáy lòng cậu ấy có lẽ chỉ biết bắt đầu hoảng loạn khi cậu ấy ngủ yên trong đêm thâu mà thôi, vẫn cứ bàng hoàng trên đường, mà chẳng cách nào quay về nơi bắt đầu.

(Chẳng có dạ tiệc hợp tan)

Cái nóng bức của ngày hè lại một lần nữa đến nơi hồ bơi quen thuộc ấy, ánh nắng chiếu sáng xuống nước hồ trong veo, tôi rất muốn mở to mắt mình lên bầu trời không mây, nhưng tia sáng quá mức chói mắt, Tôi như con cá mừng vui hoan hỉ bơi qua bơi lại trong lòng nước hồ, qua chiếc kính bơi nhìn thấy thân dưới thư thái của bạn tình trong nước, nằm bên bờ hồ xoa lên thân mình một lớp dầu ô liu phân biệt rõ màu đen trắng ngăn cách bởi chiếc quần bơi. Rồi lại nhảy xuống hồ lấy đôi tay rẽ từng khối từng khối nước hồ tạo lên bọt nước trắng xóa.---Tĩnh


Tĩnh cứ như không mang theo kính bơi mắt không mở ra được, tôi đùa bỡn trong nước vui vẻ đến cười không ngừng. Tôi luồn tay vào trong quần bơi của Tĩnh ở dưới nước, dáng vẻ của Tĩnh đối với sự lén lút của tôi trong nước khiến tôi nhìn thấy một kiểu nụ cười xa xăm vĩnh cửu, nụ cười ấy chẳng có sự gần gũi gì với cuộc sống đời thường của tôi. Leo lên bờ tôi và Tĩnh về phòng thay đồ, không tìm thấy điện thoại của cậu ấy, tôi làm ra vẻ hối lỗi an ủi Tĩnh... Tĩnh cũng nói lại rằng mất thì cũng đã mất rồi, không phải là chuyện gì lớn lao, điều đáng tiếc chính là trong điện thoại có rất nhiều số của bạn bè có tìm lại cũng không được nữa. Mặc quần áo vào chúng tôi dạo bước trong hoàng hôn trở về nhà, tối đó chúng tôi nhẹ nhàng mà ôm ấp nhau vào lòng ngủ say mặc cho bình minh sáng ngày tỉnh dậy cũng không buông tay.


Trước đây tôi chưa từng hoài nghi trách nhiệm đối với Tiêu, mặc dù cậu nhóc mang tên Tĩnh kia xuất hiện. Sau này tôi từng miên man suy nghĩ cũng không có can hệ gì đến sự xuất hiện của Tĩnh, chỉ là tôi và Tiêu trong ngày hè ấy đã bước đến cái kết nên có... Tĩnh bất quá chỉ là xuất hiện đúng vào thời khắc ấy mà thôi, trao cho tôi dũng khí để hạ quyết định cuối cùng này. Có lẽ đây chính là ý nghĩa duy nhất của sự xuất hiện của Tĩnh trên con đường đời của tôi thôi, kì thực dựa vào điểm này tôi vẫn phải cảm ơn Tĩnh, tuy rằng những tháng ngày ngắn ngủi của chúng tôi chẳng thể nào lưu lại thứ gì đó nhiều nhặn hơn một chút ở trong tim nhau, mặc dù tôi giờ đây cũng không khẳng định được rằng tôi có từng yêu Tĩnh hay không, chỉ biết được rằng “thích” thì chắc chắn là từng có...


Tôi kéo vai Tĩnh ép vào trong xe, cũng nói với cậu rằng tôi sẽ nói chuyện với Tiêu về hai ngày này, để cậu ấy an tâm không nghĩ ngợi quá nhiều, qua hai ngày chúng tôi rồi sẽ có thể tiếp tục bên nhau.
........


điện thoại của tôi nhận được tin nhắn của Tiêu gửi đến

“Bảo bối, mấy ngày nay em đi du lịch với đám bạn, không gặp được anh, chiều ngày mai em hết bận rồi sẽ tìm anh ngay”

Trong lòng tôi tựa hồ như vừa làm đổ cả chai ngũ vị hương vậy, thật phức tạp

“Được, ngày mai gặp nhé”

(Đoạn đối thoại sau cùng)

Tiêu: “Hai ngày nay anh làm gì vậy? Em đi tour với bọn họ thật là mệt”

Tôi: “Cũng chẳng có gì cả, em lại đây ngồi đi”

Tiêu: “Anh có chuyện cần nói ư?”

Tôi: “Ừ... Đúng vậy”

Tiêu: “Là chuyện gì thế?”

Tôi: “Tiêu, anh xin lỗi”

Tiêu: “Rốt cục là sao rồi?”

Tôi: “Anh yêu người khác mất rồi”

.
.
.
.
(Trong phòng im lặng đến dị thường, tôi vốn tưởng rằng Tiêu sẽ tức thì nổi giận với tôi, mà cậu ấy lại không như vậy)

(Tiêu trầm mặc vài phút, cho tay vào trong túi quần)

Tiêu: “Thế thì em nên trả lại chìa khóa nhà cho anh thôi”

(Tôi đột ngột nước mắt như suối, không thể kiểm soát được)

Tôi: “Xin lỗi em, anh thật sự không nỡ, chúng ta sống với nhau lâu đến thế...”

Tiêu: “Anh đừng khóc, em hiểu anh mà, chúng ta cũng sớm đã là người thân rồi, có người tốt thế anh nên chọn chứ”

Tôi: “Tiêu, thế sau này em phải làm sao? Ai sẽ chăm sóc cho em? Anh vẫn rất lo lắng cho em”

Tiêu: “Đừng nghĩ về em nữa, em sẽ tự lo cho bản thân mình”

Tôi: “Tiêu, sau này chúng ta sẽ không ở bên nhau nữa, em có chuyện gì nhớ phải nói với anh, chỉ cần anh có thể làm được anh nhất định...”


Tiêu: “Em biết, em biết... không nói nhiều nữa, em phải đi trước đây”

(Tôi ngồi trước mặt Tiêu nước mắt không ngừng rơi, tôi ôm lấy bờ vai nhỏ gầy của Tiêu)

Tôi: “Anh không nỡ, anh không cam lòng, thật sự không cam lòng, nhưng anh cũng ước ao có một ngày mai tốt đẹp hơn hôm nay... Tha thứ cho anh, anh từng trả lời em rằng bất luận ra sao cũng không buông em ra, nhưng anh phát hiện ra rằng chẳng đơn giản như vậy, tha thứ cho anh... tha thứ cho anh...”


(Tiêu đặt một tay vỗ về lên lưng tôi)

Tiêu: “Em hiểu, con người anh từ nhỏ đã tự mình sống ở bên ngoài, mọi việc đều là tự mình làm, trong đáy lòng rất sợ tổn thương, sự nhận thức tự vệ ấy quá mạnh, thường khi có người xâm phạm đến anh anh sẽ đánh trả đối phương theo bản năng, như thế mới có được cảm giác an toàn, kì thực anh không xấu, anh là người tốt...”

(Đầu tôi đặt trên vai Tiêu khóc như một đứa trẻ nhỏ...)

Tiêu: “Được rồi, em cũng phải đi rồi, anh với bạn anh từ từ bên nhau nhé. Đừng lại cãi vã”

Tiêu cuối cùng cũng không ở lại ăn cơm tối, vội vàng ra đi mà để lại đồ đạc cá nhân trong căn phòng này, không quay lại nữa...

Tôi lau nước mắt rồi gửi cho Tĩnh một tin nhắn
“Chia tay rồi, bọn anh đều đã khóc”

Tĩnh trả lời lại
“Đừng buồn nữa, sau này em sẽ ở bên anh”




Tôi và Tĩnh sau này cũng không ở bên nhau, chỉ duy trì được hai tuần lễ ngắn ngủi mà thôi. Tôi và Tĩnh lưu lại một bức ảnh “kiss”, hai năm sau bị truyền tải trên mạng, trong mục hình ảnh của những trang web phổ thông đều có lưu bức ảnh có chiếc hôn lên bên má của tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng và Tĩnh với chiếc T-shirt vàng ấy....

Giờ đây tất cả đã không còn nữa, tôi không biết có nên hay không hân hoan rằng còn có những bức ảnh đó ghi lại thanh xuân và tình cờ mà những người chúng tôi từng có...
Gió vi vu...



.
.
.
Tiêu, anh là người tin vào số mệnh, anh tin rằng kiếp trước và cả kiếp này anh đều nợ em.
Nhưng cũng vĩnh viễn không thể tha thứ cho em của ngày xưa ấy
Có lẽ em cũng như vậy...
.
.
.


(Hoàn chính văn)








Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2 - Part 6)

Cha Tiêu: “Thằng nhãi con!! Sao mày lại mắng mẹ nó? Mày muốn chết à! Mày đang ở đâu? Giờ tao chạy xe đến tìm!!”

Tôi nói: “Các người đừng có xem tôi ít tuổi thì trước mặt tôi giải giọng xã hội đen! Ông là cái thá gì?”

Cha Tiêu: Được!!! Có loại mày giờ mới hiện nguyên hinh, mày cứ xem xem tao có chém được mày không!!”

Tôi: “Tốt thôi!!! Tôi nói địa chỉ nhà cho ông ngay giờ, ông đến đây ngay lập tức, lũ các người hù dọa ai nào!”

Cha Tiêu: “Chỉ cần mày với Tiêu không đoạn tuyệt quan hệ thì tao không thể tha cho mày được”

Tôi: “Não ông có vấn đề sao? Ông quản con trai thế nào là chuyện gia sự nhà ông, ông quan được tôi sao? Ông quản được chuyện tôi qua lại với ai à? Ông nên quản trước con trai cho tốt đi, ông và tôi cùng tiết kiệm được sức!”


Những tháng ngày sau đó giữa tôi và Tiêu vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Tuy rằng cả hai gặp mặt chỉ toàn cãi vã không ngừng lại được, nhưng cũng không phải vì như vậy mà buông tay với đối phương. Những quan hệ trong nhà dường như khiến chúng tôi bước trước một bước trầm trọng chẳng gì sánh được. Quan hệ phức tạp của hai chúng tôi càng làm nên trận chiến u ám không ngớt. Quãng thời gian sau đó tôi và Tiêu không còn ăn ở với nhau nữa, tình cảm của cả hai chẳng mảy may cải thiện được chút nào, mỗi ngày gặp mặt chỉ toàn là cãi vã từ sáng đến tối. Thỉnh thoảng kích động quá mức thậm chí còn vung tay đánh trả tàn nhẫn ngay trên đường. Tiêu sau nhiều năm được tôi rèn đúc tính tình cũng biến thành lì lợm, nói bao nhiêu cũng không vào đầu được nữa. Thời gian đỉnh cao nhất chúng tôi trong có 2 tháng mà đến thăm bệnh viện cả N lần. Thậm chí ngay cả khi trên mặt chảy máu cũng phải bắt xe đi đến bệnh viện nào đó xa một chút để băng bó. Bởi bệnh viện gần hơn đó chúng tôi đến quá nhiều lần rồi, chẳng có mặt mũi nào mà đi đến cái bệnh viện mà đối với những chuyên cãi vã đánh đấm của chúng tôi trở nên quá quen thuộc nữa rồi.


Lời dối trá cũng với lừa gạt chiếm lấy phân nửa những lời đối thoại của chúng tôi, chẳng phân biệt nổi thật giả nữa, chẳng phân biệt rõ ràng là yêu hay là hận, những gì chúng tôi có thể quyết định chính là hai chúng tôi đã thay đổi quá mức bất thường, biến đổi thành chuyện không thể tin tưởng đến mức hôm nay chúng tôi hòa hảo như ngày xưa còn có thể tìm lại được một tia hạnh phúc, trong lúc giằng xé trong sự dằn vặt, trong lúc dằn vặt lại tiếp tục giằng xé... Cứ như vậy chẳng có lấy một ngày dừng lại trong bốn năm lẻ tám tháng.

...................
Nhớ đến mọi lần đối thoại khi chúng tôi thường gặp nhau

Tôi: “ Tiêu, em làm cái gì thế?”

Tiêu: “Sao phải nói với anh?”

Tôi: “Đừng có hỏi vô nghĩa thế, em hôm nay ra ngoài à?”

Tiêu: “Không ra ngoài, em có hẹn với bạn trai mới, hôm nay em muốn chuyển đến sống cùng với anh ấy”

Tôi: “Có đẹp trai không? Để anh xem xem”

Thật ra trong tim tôi hiểu rõ cậu ấy lại đang cố ý hư cấu lên thử sự chịu đựng của tôi mà thôi.

...........
Tôi: “Em đang ở đâu thế?”

Tiêu: “Tôi đang cùng với một người ở thiên thượng nhân gian, anh ta theo đuổi tôi”

Tôi: “Con mẹ nó cậu muốn lên mặt hả? Cậu quen biết mấy thằng cao giá nào?”

Tiêu: “Người tôi quen nhiều lắm, nếu không phải vài năm nay đánh mất tuổi xuân về tay anh, không biết được có bao nhiêu cơ hội rồi”

Tôi: “Cơ hội ư? Nếu không phải tôi bao dưỡng cậu, cậu hôm nay nói không chừng cậu bị thổ phỉ nơi nào đấy mua mất rồi”

Tiêu: “Tôi bán đi cũng là do anh có chợ mà, tôi thà rằng bị bán đi cũng không đồng ý bán cho anh đâu!”

Tôi : “Cậu có cái chợ chó má ấy à? Cũng là tôi ngốc nghếch phung phí mua cái tên hạ giá như cậu về nhà!”

Tiêu: “Không tin thì anh cứ đến nhìn xem. Đến Club tìm tôi đi, anh xem tôi có ở đó không?”

Một lần tôi đi thật, kết quả lại một lần nữa xác minh rõ ràng hơn sự xuẩn ngốc của tôi, cậu ta căn bản là không có ở đó”
…………….

Biết mấy những trò khôi hài lớn lớn nhỏ nhỏ như nhau chẳng thể nào kể hết, tuy rằng hiện tại hồi tưởng lại thật giống như một trò nhạo báng, đáng tiếc là chúng tôi của khi ấy cứ đấu tranh, tranh cãi vô nghĩa đến như vậy, vắt óc ra nhớ lại đã làm kích động đối phương ra sao, làm thế nào mới có thể bước trước một bước đốn ngã được cái thước đo nhẫn nại của đối phương đây, nhìn vào dàng vẻ nổi cơn tam bành của đối phương trong lòng chẳng biết là sự thỏa mãn mà cảm giác thành công mang lại, hay đó là dùng thủ đoạn xấu xa như vậy để minh chứng rằng đối phương vẫn còn quan tâm đến mình.


Cho đến lúc có một lần tôi thật sự tổn thương, từ sau lần đớn đau ấy tôi cố gắng xác nhận rằng bản thân đã không còn yêu cái con người ấy nữa rồi, thời gian cách nhiều năm qua tôi cùng An An đợi người bạn tốt khi nhắc lại chuyện này, ngôn từ vẫn còn kích động như trước, tâm tình chẳng thể bình phục lại được. Bởi lẽ lần ấy tôi nhận ra rằng thứ thương tổn đạt đến cảnh giới tối cao ấy là không còn có thể rơi lệ được, chỉ cảm nhận thấy cả cơ thể bỗng phảng phất như bị người ta đặt một khối đá lên trên, cái lạnh léo rét buốt chỉ sau một chớp mắt thân thể cũng không biết run rẩy là gì cả, bên tai ong ong âm thanh của tiếng hót vọng vào khiến trí não bạn chết lặng đến không kịp khóc lóc , phảng phất tất thảy cuộc sống không nguồn vui đã được coi là quá khứ trước khi bạn muốn rơi lệ một giây, nước mắt tuôn trào trên đường khóe mắt mà thoải mái rơi thẳng về đáy lòng…

Một ngày nào đó, lớn bé già trẻ trên dưới nhà họ Tiêu tề tựu nhau trong phòng khách


Điên thoại của tôi có tín hiệu gọi đến

Tôi: “Ai vậy?”

Cha Tiêu: “Toàn gia chúng tôi hôm nay có nói chuyện với Tiêu cả một ngày, cậu xem xem có thể đến đây ngay bây giờ được không?”

Tôi: “Tôi đi đến đó làm gì?”
Cha Tiêu: “Thì bàn chuyện hai đứa chúng bay, sau này rốt cục là thế nào, mọi người đều đều đang nói chuyện rõ ràng qua điện thoại đây.”

Tôi: “Được !”

Bước vào nhà họ Tiêu, đứng trong không gian nhỏ hẹp hướng ánh nhìn đến những người thân của Tiêu, Tôi ngồi xuống nghe mẹ của Tiêu lải nhải rồi lại lải nhải không ngớt, trách móc rồi lại chất vấn. Tôi hoàn toàn chẳng nói một lời, để mặc cho mẹ Tiêu la hét cao giọng ra sao. Con mắt tôi cứ thế nhìn thằng ngón tay mẹ Tiêu chỉ qua chỉ lại trước mặt tôi, chẳng há miệng đáp trả nửa lời, liếc nhìn ánh mắt ngây dại của Tiêu nơi chiếc giường, tôi hi vọng trong thời khắc này Tiêu có thể vì tôi nói lên một câu thôi, dù rằng một câu ngắn gọn cũng được, thì chí ít còn có thể hóa giải cho tôi sự lúng túng khi bị áp chế này đây. Nhưng Tiêu trước sau vẫn chẳng mở được khuôn miệng, ngây ngốc nhìn đến tôi ngồi ở đó mặc cho bề trên của cậu ta tam đường hội thám. Tôi nhìn ra rằng nhãn thần của Tiêu thời khắc ấy là sự nhẹ nhõm, có lẽ đầu óc của cậu ấy thần trí đã trở nên mơ hồ rồ, hồ nghi xấu nhất chẳng qua cũng là Tiêu của hiện tại đã chẳng còn quan tâm đến tâm trạng tình cảm của tôi nữa rồi…

Cha Tiêu: “những gì nhà chúng tôi muốn nói đều đã nói hết rồi, hai đứa cũng đã nghe rõ rồi, chúng bay trước đây đáng đánh đáng mắng hôm nay đều cho qua hết, con đường sau này phải đi thế nào thì hai đứa tự trong lòng cũng biết rồi chứ?”

Tôi không trả lời cha Tiêu, ánh mắt nhìn xuống mặt đất

Cha Tiêu: “Tiêu, con bây giờ nói ý nghĩ của con đi, dù sao cũng là chuyện của hai đứa, phải để chúng bay tự mình giải quyết”

Tôi ngẩng đầu hướng ánh nhìn chăm chú vào Tiêu, hóng đợi cậu có thể nói ra bao nhiêu lời cảm động người khác…

Tiêu bỗng nhiên mỉm cười phát ra âm thanh điên loạn

“ Haha!!! Cha mẹ!!”

Con từ trước đến nay chưa từng yêu con người này!
Các người mau đánh hắn đi!!
Hahaha…
Con trước nay chưa từng yêu cái người này, các người đánh hắn đi!!
Con chẳng có gì với hắn cả, con với hắn tuyệt giao rồi!!!”

Cha Tiêu nhìn tôi nói:

“Những lời nó nói cậu cũng đã nghe thấy rồi chứ? Một khi sự tình đã trở nên như vậy, cậu cũng nên là không có gì để luyến tiếc nữa chứ”

Tôi nhìn chòng chọc vào ngón tay khi nãy Tiêu nhằm thẳng vào tôi mà nói, ấp úng nói với Tiêu:

“Cả cuộc đời tôi việc hối hận nhất chính là đã quen biết cậu”


Quay người lùi khỏi cánh cửa ấy, chẳng còn muốn ngẩng đầu lên để bước chân trên con đường nữa
Tôi hoài nghi chuyện thế gian này đã vứt bỏ tôi rồi

Tại sao chúng tôi đều phải để gió mưa qua đi mới có thể học được cách buông tha cho nhau?
Nhưng rồi nếu mà chẳng có tất thảy những chuyện đã trải qua này em sẽ vẫn quyết định yêu tôi chứ?

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 5)

Tối hôm ấy Tiêu không có mặt ở bệnh viện, thậm chí một dòng tin nhắn hay một cú điện thoại cũng không có, từ đó về sau này trong thế giới tình cảm của chúng tôi nhiễm một loại virut mang tên là “oán hận”, mãi mãi không thể chữa lành… Mỗi khi ngoài da có một chút loét ra thì tất thảy vết thương mới sẹo cũ lại cùng nhau tái phát, đâm thấu cả con tim đến thổn thức… Không có bất cứ phương thuốc nào có thể xóa mờ được vết sẹo của chúng tôi, trừ khi…

Sau nửa tháng tôi và Tiêu không biết rằng tại vì sao tự nhiên lại có thể hòa hợp rồi, có lẽ là chúng tôi đã đối diện với quá nhiều vấn đề thực tại, có lẽ là hai bên chúng tôi cũng đã quen với việc đã không tìm ra được một tia cảm giác thần bí về nhau, chúng tôi cũng không còn biết tạo cho nhau sự lãng mạn nữa, thậm chí khắp người một thân thể đau đớn mà cả hai người nhìn nhau mà nghĩ chẳng ra lời hỏi han, ngẫm ra giống như đối diện với sự ràng buộc từ trong tâm tưởng

Tiêu: “Chỉ cần em không tìm được một công việc để tự kiếm tiền, người nhà em tuyệt đối không cho em được tự do”

Tôi: “Thế em tìm công việc gì chứ? Em có thể làm gì?

Tiêu: “Không cần biết là làm gì, người nhà em mong muốn là một sự an ủi”

Tôi: “Thế thì chúng ta phải làm thế nào đây?”

Tiêu: “Em nói với nhà em là chúng ta đã chia tay, hoàn toàn cắt đứt rôi, chỉ có như thế mới có thể lừa họ không quản thúc em nữa”

Tôi: “Thế cứ tìm được việc thì người nhà sẽ không quản thúc em nữa phải không?”

Tiêu: “Ừ! Đến khi ấy chúng ta có thể an tâm được rồi, Em có thể lại chuyển về ở với anh, chỉ có thể như thế mà thôi”

Tôi: “Được! Ngày mai anh giúp em tìm việc, nhưng trước mắt đó chỉ là nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại thôi”

Tiêu: “Kén chọn cái gì chứ, chỉ cần có thẻ để người nhà thấy là được”


Tiêu ba ngày sau đến một trung tâm thương mại bắt đầu làm việc

Tháng đầu tiên Tiêu khấu trừ tiền phạt đi muộn về sớm đi thì cũng kiếm được 700 tệ

Tháng thứ 2 bị trừ tiền làm mất hàng trong tiệm nên chỉ nhận lương có 350 tệ

Hai tháng nay Tiêu trước sau chỉ để tâm đến công việc, tình toán tiền chi phí linh tinh của bản thân trước sau cũng còn được 5 nghìn tệ
Với sự hỗ trợ của tôi, Tiêu đã tự động xin thôi việc

Tôi thừa nhận là hai năm nay tôi đối với sự nũng nịu của cậu ấy khiến cho Tiêu ỷ nại quá nhiều vào tôi, ỷ nại đến tận sâu trong tâm tưởng, tôi chỉ cho rằng đó là… nương tựa. Cuộc sống vốn có của chúng tôi, cha mẹ Tiêu bắt đầu mệt mỏi và mơ hồ, càng nhiều bất lực thay đổi kể từ sau khi Tiêu thôi việc… Tiêu lại chuyển về nhà tôi, để được nuông chiều mỗi ngày, trở lại dáng vẻ dễ thương và yên bình ấy… Mặc dù quan hệ tình cảm của chúng tôi lúc này đã sinh ra những thay đổi theo lẽ tự nhiên mất rồi.

Sự nhạy cảm của Tiêu đối với tôi ngày một tăng, thường tranh thủ lúc tôi ngủ để xem trộm tin nhắn trong điện thoại và cuộc gọi thoại của tôi, Tiêu bắt đầu thừa lúc tôi không có nhà mở khóa mật khẩu QQ của tôi, lén chát bằng nick của tôi. Tiêu cũng bắt đầu lấy cắp danh bạ điện thoại của tôi, lén lút gửi tin nhắn cho bạn bè tôi để kiểm tra từng người có hay không có quan hệ thân thiết với tôi…



Vào một đêm tôi ngủ say, tôi cảm thấy bên tai láng máng có người đang nói nhỏ

Tiêu: “Anh vẫn yêu em chứ?”

Tôi: “Em sao thế? Sao lại nửa đêm đã tỉnh dậy rồi?”

(Tôi mơ hồ mở mắt, nhìn vào màn đêm, hướng về phía Tiêu của tôi)

Tiêu: “Anh vẫn yêu em chứ?”

Tôi: “Hẳn là yêu chứ…”

Tiêu: “Thế anh có hận em không?”

Tôi: “Những chuyện đã qua thì cho qua đi, hai chúng ta còn tính toán những cái đó làm gì”

Tiêu: “Thế ngoài em ra anh có thể không được qua lại với người khác không?”

Tôi: “Anh…”

Tiêu: “Anh có làm được không?”

Tôi: “Anh đã cố gắng rồi mà… Lẽ nào em vẫn nghi ngờ anh đối đãi với em vẫn chưa đủ tốt sao?”

Tiêu: “Em có thể không cần gì, không mua sắm gì, chỉ cần anh thẳng thắn như ngày trước đây thôi, anh có thể làm được không?”

Tôi: “Đi ngủ thôi…”



<地狱>
Địa Ngục


Ngày tháng cứ thế qua đi, chúng tôi cứ vô tâm đi phân tích giá trị của mỗi ngày đang tồn tại trên cõi đời này, có lẽ là quá quen thuộc rồi, quá quen thuộc đến mức hồ đồ rồi, giống như người vợ già chung sống bên nhau bao nhiêu năm, cuộc đời đã giống như một vũng đầm lầy không thể khuấy động mặt nước để có được bất cứ chút gợn sóng lăn tăn nào nữa, như những thứ ăn vào cũng không vị, nhưng bỏ đi thì tiếc.


Con người mỗi khi đối diện với những lựa chọn những do dự không phải bởi vẫn còn yêu thương vô hạn đối với một người, mà là chẳng ước ao làm mới lại một lần nữa những gì đã qua.


Mùa hè năm ấy khiến cho chúng tôi không thể nào quay đầu lại được nữa, đầy ắp những khổ đau và đẫm máu. Khi chúng tôi làm đau nhau ngoài những gì dành riêng vốn có, chẳng bao giờ e dè gì cả. Có những khi tôi hoài nghi rằng chúng tôi làm tổn thương nhau quá sâu sắc, hay đây mới là bản tính thực sự mà bản thân bộc lộ một cách chân thực?

Ngày nào tôi và Tiêu nói chuyện điện thoại với nhau cũng về một vấn đề

Tiêu: “Anh đã nghĩ thông chưa? Bằng không thì chia tay là được rồi

Tôi: “Lời này là mẹ em ép em nói sao?”

Tiêu: “Mẹ em lại làm ầm lên rồi, lần này em cũng thật sự không muốn tiếp tục nữa, thì thôi đi…”

(Tiêu ngắt điện thoại)

Tôi gọi lại một lần nữa đến nhà Tiêu

Mẹ Tiêu: “Cậu còn gọi cái gì nữa hả!!! Gọi cái gì mà gọi!!! không phải là đã nói chia tay rồi sao?”

Tôi nói: “Dù gì thì đó cũng là chuyện dì sắp đặt được sao?”

Mẹ Tiêu: “Cái gì mà tôi sắp đặt! Hai đứa vốn là không phù hợp, cậu còn tính làm cái gì nữa đây?”

Tôi: “Con đối xử với con trai dì trong quãng thời gian dài như vậy ra sao nào?”

Mẹ Tiêu: “Đó là do cậu tình nguyện! Những gì cậu tự nguyện cậu còn trách cứ ai? Tôi để cậu phải tính toán à?”

Tôi: “Những lời dì nói là tiếng người sao?”

Mẹ Tiêu: “Đồ đạo đức giả kia cậu mắng ai hả? mắng ai hả?”

Tôi: “Bà gái già!!! Tôi cho bà nghe rõ đây, tôi đang mắng bà đấy, bà lại còn không biết xấu hổ thì đừng nói tôi không biết phải trái”

Mẹ Tiêu: “Lưu manh thối!!! Đồ lưu manh thối!!!”

Tôi: “Tôi nói cho bà biết, chuyện của bà không phải tôi không biết, bà thích làm loạn phải không? Tôi thấy để người ta rạch nát mặt rồi thì ai là người tổn thất nặng nề hơn!!! Không tin bà thử xem xem”

Sau khi ngắt điện thoại, tâm trạng tôi không thể bình tĩnh lại được, cùng lúc ấy có tin nhắn đến

(Sao anh lại mắng mẹ em, Mẹ em phát bệnh nằm trên giường không dậy nổi nữa rồi)

(Tai em có bị điếc không vậy? Em không nghe thấy là mẹ em mắng nhiếc anh trước sao?)

(Mẹ em muốn tìm người đi tính sổ với anh đấy, lần này anh gặp rắc rối rồi!)

(Bảo mẹ em tìm nhanh nhanh lên, anh đang muốn xem xem bà ta còn có văn vở gì chưa dùng đến nữa)



Part này hơi ngắn tại bạn dịch ở công ty :P, sẽ edit lại sau cho đủ độ dài a~
Mọi người thông cảm :x

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Thiếu Niên gặp Niên Thiếu (part 1)

Part 1:

Jung gia và Kim Gia, hai nhà từ mấy đời đã bắt đầu là láng giềng, nên hai gia đình sớm đã trở thành thân thiết

Vậy mới nói, quan hệ của Kim Jaejoong và Jung Yunho chính là Trúc mã, hai đứa trẻ vô lo vô nghĩ.

Tạm thời chỉ biết được rằng tên chuyên lấy tay áo lau nước mũi Kim Jaejoong, dựa vào chuyện nó lớn hơn Jung Yunho 10 ngày, đã dắt mũi Jung Yunho ngày ngày làm em trai nó theo sau đít gọi “Jaejoong hyung, Jaejoong hyung”

Đó là năm tháng với thật nhiều ngày rực rỡ, Jung Yunho quơ quơ thân hình nhỏ bé của nó nghe mệnh lệnh của Kim Jaejoong, có đồ ăn ngon, đồ chơi tốt đều phải dâng cống cho Kim Jaejoong.

Sau này, ông bà Jung hỏi Jung Yunho có đi học Aikido không, nói có thể trở nên cường thân kiện thể cũng nên, có ích cho độ tuổi dậy thì. Jung Yunho nhìn cao hơn Kim Jaejoong nửa cái đầu, loại tâm lí phát cuồng cứ thản nhiên sinh ra, cảm thấy nông dân hẳn là phải thay đổi lấy bài ca hát lên.

“Uh! Con đi! =^=”

Khi ấy nếu có điểu kiện, chắc sẽ nhìn thấy miếng vải trắng viết chữ đen buộc trên trán Jung Yunho, trên đó viết hai chữ _PHẤN ĐẤU_

Sau đó, Kim Jaejoong thấy Jung Yunho đi học Aikido, thối lui một nước. Tục ngữ nói thật là hay, người thức thời mới là tuấn kiệt, huống hồ cậu Kim Jaejoong còn là tuấn kiệt trong những tuấn kiệt, cho nên cậu mở rộng con mắt, không thèm chấp Jung Yunho nữa, mở rộng địa bàn với những đứa trẻ hàng xóm khác.

Gặp phải kẻ ngốc, Kim Jaejoong lừa người ta để cướp đồ thứ ăn, đồ chơi tốt, dụ người ta xong thì nghênh ngang lấy dùng. Gặp phải người nhát gan, Kim Jaejoong sau khi cướp đồ ăn đồ chơi của người ta xong quay ra vỗ về một cái rồi nghênh nganh lấy dùng. Gặp kẻ biết phản kháng, Kim Jaejoong không nói đến 2 câu mang đồ ra uy hiếp người ta.

“Mày dám tố cáo với người lớn, cẩn thận tao gọi Jung Yunho đến chỉnh mày! Aikido của Jung Yunho lợi hại lắm đó.”

Nói xong còn cậu múa múa quả đấm nhỏ nhỏ trắng trẻo trước mặt thằng nhóc

Sau đó cũng nghênh ngang lấy dùng. =.=|||

   

  

 

Dần dà, những đứa bằng tuổi đều biết được rằng Aikido của Jung yunho rất lợi hại, cũng biết rằng Jung Yunho cậu ta và Kim Jaejoong đã là một người rồi. Đôi gian phu dâm phụ bắt người cướp của, không có chuyện ác nào mà không làm qua cả!

Đến một ngày, Jung Yunho đột nhiên phát hiện ra, người chơi với hắn ngày một ít đi, có những người thậm chí vừa nhìn thấy hắn lập tức quay đầu chạy mất. Mà đến ngay cả cô bé hắn đã thầm mến từ lâu ở dưới lầu – Tiểu Như, giờ đây chỉ cần nhìn thấy Jung Yunho đến gần cô ấy nội trong 3 bước, thì sẽ tức khắc khóc thét lên. Chuyện này làm tổn thương nghiêm trọng đến tâm hồn Jung Yunho của năm 12 tuổi.

Kim Jaejoong vẫn còn một mực nghiêm túc an ủi hắn

“Yunho à, không sao đâu, người anh em là tôi còn đây! Những người đó chỉ là người bên đường thoáng qua mà thôi. Người cũ không đi, người mới chẳng đến.”

Kim Jaejoong vỗ vỗ vai hắn, nói lời sâu xa.

Kim Jaejoong đem bộ phim trên tivi hôm trước soạn lại kịch bản một chút là có thể lấy trực tiếp dùng trộm rồi. Cậu trong chớp mắt cảm thấy bản thân thành thầy giáo rồi, rất có phong độ đàn ông rồi.

  

Jung Yunho tuy rằng bị áp bức đã lâu, nhưng dù sao thì vẫn là có được cảm tình của các đàn anh. Lại thêm lời nói này của Kim Jaejoong, hắn cảm động đến mức chỉ còn thiếu mỗi nước mắt nước mũi chảy ròng ròng nhào tới treo người lên thân Kim Jaejoong.

Chuyện cách đã nhiều năm, Jung Yunho tự mình nhớ lại cảnh hãi hùng ấy, thì cảm thấy bản thân đúng là tên ngốc. Tất nhiên, đó đã là chuyện đã qua nhiều năm rồi.

 

 Thủa ban đầu, hai nhà đều nhất chí cho rằng hai anh em chúng nó có tình cảm tốt, sau này sẽ tiếp tục mối mối thâm giao này, liền mang hai đứa đến cùng một trường, vào cùng một lớp, còn đặc biệt xin giáo viên quan tâm đến xếp ngồi cùng bàn, nói như vậy để tăng thêm việc tiến triển tình cảm anh em.

Kim Jaejoong ở lớp học sơ trung vẫn là quá sức nghiêm túc, tan học cũng quá sức “ngoan”, nghiêm túc lập sự nghiệp, học thuộc, ôn bài. Có thể nói một học sinh ngoan ngoãn làm cái gì thì cậu đều làm cái đó. Nhưng không biết từ đâu mà biết đến nhóm nhạc HOT này, sau đó thì lọt vào trong biển sâu sức hút của lưới tình mang tên Kangta.

Jung Yunho cảm thấy, Kim Jaejoong quấy quả nhóm nhạc này thật là chuyện tốt, nhưng bản thân hắn buộc phải cùng cậu đi cắt kiểu tóc Kangta là không đúng rồi. Tuy rằng kiểu tóc này rất thịnh hành, nhưng Jung Yunho càng nhìn bản thân hắn cắt xén thế nào cũng rất ngu, còn ngoan ngoãn để dài hai bên mái chia năm năm khiến bản mặt mình nhìn đi nhìn lại càng giống cái mặt bánh bao. Trong lòng Jung Yunho rất hậm hực, hắn từng cố cầu cạnh Kin Jaejoong đổi sang kiểu tóc khác, Kim Jaejoong trả lại một ánh mắt chết chóc lạnh băng, ném ra bốn chữ: “Thay đổi – Tuyệt giao”

  

T^T. Trong lòng Jung Yunho tức thời nước mắt hai dòng.

Jung Yunho và Kim Jaejoong trong đầu tháng 3 năm nay, vào học có một lưu học sinh mới đến. Tự do phóng khoáng, nhiệt tình rộng rãi,

“Yo~ Chào mọi người. Mình tên là Park Yoochun, biệt danh hải quy, Mọi người phải yêu mình nhiều nhiều đấy nha~ =v=.”

Đảo qua đảo lại trước mặt, Park Yoochun bước xuống vừa ném ra một ánh mị nhãn

Tiếng bàn tán nhao nhao

  

“Hải quy mặt bong bóng thì sao, còn không phải là dùng để cào.”

Tiếng nói của Kim Jaejoong không lớn, chì là vừa lúc để cho cả lớp đều nghe được mà thôi, tất nhiên, Park Yoochung cũng không ngoại lệ.

“Mặt bong bóng……..?!”

Hắn nhìn lại kiểu tóc uốn lọn xoăn gần đây rất thịnh hành của mình.

“Dùng để cào ….?!”

Hắn móc từ trong túi ra mảnh cuống vé máy bay đã nhăn nhúm

  

  

 Cả lớp liền lặng ngắt thinh không.

“Ha hahahahha.”

Jung Yunho nhịn không được nữa, hắn phì ra tiếng.

Sau đó, cả phòng học theo đó mà vang lên tiếng cười liên tục không ngớt.

Không đánh nhau không quen biết, đây chính là nguyên tắc làm người của Park Yoochun. Chính là trích dẫn câu nói của Jung Yunho

Park Yoochun đã được dạy như thế thế.

  

Sau này, Park Yoochun bắt đầu cùng quấn chặt lấy cả hai, Jung Yunho thật vẫn hết sức vui vì có Park Yoochun nhập bọn với họ. Bởi vì ở dưới những thay đổi lặng lẽ của Park Yoochun, Kim Jaejoong cuối cùng cũng thay đổi ý niệm ban đầu của cậu ta, chạy theo ngôi sao là có thể được, nhưng theo đuổi ra tính cách. Cho nên, biển rộng trời cao mặc sức chim bay, kiểu tóc của Jung Yunho để hắn tự làm chủ đi.

Khi hôm ấy Kim Jaejoong nói ra rằng: “Mà thôi, mà thôi, cậu đi mà theo đuổi cái cậu muốn đi”. Sau đó Jung Yunho ngay lập tức đi đến tiệm cắt tóc, yêu cầu để dài toàn bộ bên trái, còn cắt một kiểu tóc.

Sau khi về tự tiệm cắt tóc, Jung Yunho chỉ cảm thấy tinh thần thực thoải mái, đi đường nghểnh đầu vênh mặt lên.

Khi Jung Yunho bước nhanh vào trường, đột ngột lảo đảo, Kim Jaejoong hát tiểu khúc

Ừ, cậu ta cũng cắt tóc rồi.




Lại một fic thứ 2 mình dịch mà không có per của tác giả, cái này theo tinh thần tự sướng tự thưởng cho bản thân nên cũng có thể nói là nó không có tính chất thương mại hay câu view với bất cứ một lí do nào. Nên ai có đọc fic này của mình trans xin không mang ra khỏi blog cũng như bạn thấy một ai đó từng có trans fic với nội dung tương tự rất mong không so sánh, bởi theo như một vài bạn bè có nói là nội dung quen cho nên mình không tránh khỏi việc trans trùng. Dù sao mỗi người dịch có cách dịch riêng, lối dùng tư riêng mà. Mình cam kết không lấy lối hành văn nào từ bất cứ đâu. Ai đã từng bỏ thời gian đọc fic "những bản thảo bị đốt" của mình có thể kiểm chứng. Mình không tự đánh giá cao bản thân. Cũng không tự khen mình là hay cho nên dù ai so sánh thế nào mình vẫn trans nó :))
bởi vì tự muốn nói với bản thân rằng "生日快乐,好好幸福"
Cho nên đừng có cản ý muốn tự sướng của mình =)), mình dỗi đó >.<

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 4)

Tối hôm ấy sau khi được bác sĩ băng bó chúng tôi lặng im ngồi trên giường
Lời nói đó trong tiếng khóc than của Tiêu, cũng là rất nhiều năm qua đi tôi vẫn cảm thấy nguyên nhân là tự mình đánh mất cậu.


Tiêu: “Em biết là em không tốt, cha mẹ em cả ngày tìm anh gây phiền phức. Tính cách của em cũng không tốt đẹp gì, nhưng em có làm chuyện gì có lỗi với anh chưa? Em có từng quan hệ với người khác chưa??? Em có không???!!! Em vì anh mà đã cãi lộn lại mẹ em!!! Anh còn nghĩ xem em còn tốt với anh thế nào nữa??? Anh biết em chiểu hôm đó làm thế nào mà về đến nhà không? Anh biết đi trên đường trong lòng em khó chịu đến bước đi trên đường cũng không nổi không????”

Tôi: “Anh biết, em đừng trách anh nữa có được không? Anh chỉ yêu em thôi, anh chưa từng động lòng với cậu ta.”

Tiêu: “Anh nói láo!!! Anh lại còn nói anh không thích cậu ta ư??? Anh còn nói trong lòng anh không có cậu ta sao??? Anh không phải là động lòng với cậu ta anh có thể đối đãi với em như vậy không? Anh không phải là thích cậu ta có thể nào vì cậu ta mà đánh em như thế không? Em không nhìn ra trong lòng anh cậu ta rất quan trọng, em có thể nào lại đau lòng đến vậy không??? Em hiểu rõ anh muốn đi tìm cậu ta, em cũng có thể cho anh khoảng trống để đi!!! Anh còn nghĩ em nhẫn nại đến thế nào nữa đây???


Tôi: “Anh sau này sẽ không quan hệ với cậu ta nữa...”

Tiêu: “Anh có thể xóa số điện thoại của cậu ta ngay trước mặt em không? Được không?”



<工作>
Đi Làm



Ba của Tiêu đều là xuất quỷ nhập thần đến như vậy, khi ông về thăm Tiêu sau nhiều năm không gặp mặt bỗng nhiên đề xuất ý niệm muốn giúp Tiêu tìm một công việc, có lẽ là làm một cái trách nhiệm của người cha mà lương tâm cho phép, có thể vì tương lai của thằng con trai mà nghĩ ngợi cũng là trách nhiệm mà người làm cha nên quan tâm đến. Cuối cùng một người ưa sống an nhàn sung sướng là Tiêu đã theo chân cha đến một xí nghiệp, ông chủ của xí nghiệp là bạn học của cha Tiêu, bản thân cha Tiêu cho rằng dựa vào thể diện của mình có thể để con trai giành được một chức vụ nhỏ trong xí nghiệp, để không lâu sau con trai cũng được rèn đúc một chút nào đó, mà không nghĩ rằng sau khi phỏng vấn ông chủ xí nghiệp và vợ nói với mình cha Tiêu một phen...

Ông chủ: “Ông Tiêu, không phải chúng tôi không giúp ông, mấu chốt là con trai ông cậu ấy chẳng biết cái gì cả, việc văn phòng làm không được, làm ở kho hàng bên kia đều là thể lực, ông xem con trai ông da mịn thịt mềm thế kia làm thế nào được cái đó?”

Cha Tiêu: “Không sao!!! Việc gì rồi cũng thành thôi, ông để nó theo học, tôi muốn cho nó rèn luyện một thời gian.”

Thái Thái(*): “Đại ca, có câu này có lẽ em không nên nói, nhưng vì là con cái nên em nói anh đừng giận nhé!”

Cha Tiêu: “Không sao, cô cứ nói thẳng, tôi về nhà sẽ từ từ bảo ban.”

Thái Thái: “Chúng em làm ăn, cũng coi như là người thế nào cũng từng gặp qua, cũng thường đi chơi với một số trường hợp. Nếu như em nói không sai, con trai của anh hẳn là... Em chỉ là phỏng đoán thôi, anh cũng đừng cho là thật nhé! ...hẳn là người có bạn trai chăng?


Cha Tiêu sau khi nghe xong lời nhắc nhở của người bạn cũ, đưa con trai về nhà. Trên đường tự mình có thể cũng không có phải ứng gì lại với những lời nói khi nãy rốt cục là ý gì, khi phản ứng lại thì cũng đã về tới nhà lớn tiếng trách cứ mẹ Tiêu


”Bà quản con thế nào vậy? Con thành ra như thế bà không quan tâm sao?”

“Bà thay nó giấu giếm tôi!!! Chờ đến khi xảy ra chuyện bà không xong với tôi đâu!!!”


Mẹ Tiêu sau khi nhận lấy lời trách cứ này nhất thời cảm thấy tình cảnh của bản thân sao thật ủy khuất đến vậy, cảm thấy bản thân như biến thành tội nhân của đứa con. Cho nên chỉ nghe rõ ràng từ sự sắp đặt của cha Tiêu..... Sau này không được phép cho tôi và Tiêu gặp nhau, trước khi Tiêu tìm được việc làm không cho phép Tiêu ra khỏi cửa.



Tôi giờ này nghĩ lại quãng thời gian đó thật sự hoài nghi bản thân vì đâu lại có được ý trí kiên cường đến thế? Mà rõ ràng loại kiên trì này dùng trong tư tình với con gái... Loại trở ngại gia đình này khiến cho huyết mạch tôi sôi trào, trong con tim càng muốn đập tan những thứ này hơn. Nhưng rất nhiều sự việc cũng không phải là tự mình có thể tính toán trót lọt như vậy được....


Tiêu sau khi trải qua phương thức thay phiên nhau giam lỏng của cha mẹ cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, cuộc điện thoại đó tôi và cậu ấy đã thương lượng sẽ đối mặt thế nào với những trở ngại tầng tầng lớp lớp và sự chia cắt trong thời gian tới đây, dưới những áp lực mà cả hai gặp phải, thần kinh của Tiêu chuyển biến càng ngày càng nghiêm trọng, thường xuyên nói ra những lời nói không thể tưởng tượng nổi, khi tỉnh táo lại thì chồng chéo lên nhau.


“Em chẳng mong muốn gì nữa cả, em chỉ muốn được yên tĩnh thôi, chỉ muốn yên tĩnh!”


“Ai cũng đừng có nói chuyện với em nữa, em không muốn nghe nữa... Ai còn giảng đạo lí với em, em sẽ hận người đó”



Liên tiếp 3 ngày tôi không được gặp Tiêu, bởi vì cha của Tiêu ngày nào cũng đều đến nhà kiểm tra, phát hiện ra Tiêu buổi chiều vẫn còn ở sau nhà quay lưng chạy, tôi bắt đầu không những chuỗi ngày như vậy mà chẳng đành lòng, quyết định đến nhà Tiêu tìm cậu ấy... Cõ lẽ là giữa mấy người chúng tôi đã bị thần kinh không ai bì kịp nữa rồi, đối với những chuyện này hoàn toàn chẳng có sự e ngại nào, thậm chí có những khi cả những lễ phép cơ bản cũng đều chẳng cần đến nữa. Mang theo tình trạng chẳng thể nói ra thành lời thế này tôi gõ cửa nhà Tiêu trong đêm tối....



Mẹ Tiêu: “Ai vậy?”

Tôi: “Dì ơi, là con!!!”

Mẹ Tiêu: “Con sao đã đến đây rồi, cha nó không cho con đến đây, con về trước đi!”
Tôi: “Dì à, dì cho tiêu ra ngoài này con nói với cậu ấy vài câu!”

Mẹ Tiêu: “Đợi qua mấy ngày khi cha nó không đến con hãy gặp nó vậy, hiện giờ tâm trạng nó cũng không tốt.”

Tôi: “Dì à...”

(Lúc này tiếng Tiêu vọng ra từ trong phòng, tôi chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân chạy lại của cậu ấy mà thôi, tôi vốn cho rằng là Tiêu chạy ra đón tôi...)

Mẹ Tiêu: “Con mau chạy đị!!!! Mau chạy đi!!!! Tiêu nó cầm dao nấu bếp đấy!!!! Chạy mau”


(Lúc này tôi mới lùi lại hai bước chân, nhìn thấy cánh cửa được mở ra trong nháy mắt là Tiêu nhãn thần như là bị tà linh chiếm lấp với con dao nấu ăn cầm trong tay, tôi thật sự nghĩ không kịp ra được cái gì cả, trong khoảng khắc cánh của bật mở đó tôi xoay người chạy trốn.)


Tiêu hét: “Không được chay!!!! Hahahaha!!!! Tôi bây giờ sẽ giết anh!!!”

(Trong con hẻm chật hẹp tốc độ chạy của chúng tôi ngay cả âm thanh cũng chẳng có, thứ có thể nghe thấy được chỉ là tiếng la hét đòi truy sát.)


.
.
.

“Thịnh thịch......thình thịch....”


(Cái ngày Tiêu cầm con dao nấu bếp đí, từ bên tai tôi bay sượt qua mặt cắm phập vào bức tường đằng trước mặt rồi rơi xuống đất.)


Tôi chậm rãi xoay người lại miên man nhìn Tiêu rồi hỏi:



“Em đến thật sao? Em thực sự muốn lấy mạng của anh ư?”

Trong đôi mắt của Tiêu sự vô tình đã đủ để kiến cho tình nghĩa trước đây của chúng tôi hóa thành tro tàn.

“Chỉ có giết chết anh!!! Tôi mới có thể vui được!!! Hahaha.”

(Nói xong câu nói này, Tiêu xoay người quay về phòng.)


“Cậu đợi đấy!!! Giờ tôi sẽ cho cậu vui.”




.
.
.
.
(Tôi nhặt một cục gạch vật liệu xây dựng trên mặt đất nhằm thẳng vào đỉnh đầu mình mà đập, huyết tương phun ra như suối, nhớ lại khi ấy đầu tôi đang đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, khi tôi được mẹ Tiêu đưa vào một bệnh viện gần đó, chiếc mũ hoàn toàn đã biến thành một màu đỏ tươi, chiếc mũ tháo xuống còn ướt hết cả, từng giọt từng giọt máu đỏ nhỏ xuống nền nhà bệnh viện màu trắng, từ ngoài cửa và đến phòng cấp cứu vẽ thành một đường thẳng màu đỏ đứt quãng...)



(*)Thái Thái ở đây là cách gọi vợ của ông chủ mà người Trung Quốc hay dùng.

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 3)

<背叛>

Phản bội


Tình yêu là không thể dùng đến thật nhiều vật chất để thừa nhận, bằng không đó không thể được gọi là ái tình. Tôi và Tiêu đã bên nhau trải qua năm đầu tiên tương đối đơn thuần, tình cảm mông muội thành một loại thành phần thân tình, tôi thường phân biệt rõ sự sản sinh của loại tình thân này, nó hoặc có lẽ có thể khiến cho hai người mãi mãi bên nhau, bởi tình yêu chân chính là thứ ngắn ngủi... Nó cũng có thể khiến cho hai người hoàn toàn chia lìa, bởi có thứ yêu thương mãnh liệt được gọi là khô khan...


Tiêu bởi những nguyên do trong nhà đã thường trốn chạy giữa nhà tôi và nhà câu ấy... Mỗi lần về nhà người thân đều lải nhải thật nhiều chuyện xoay quanh chúng tôi, loại lải nhải này thường xuyên khơi mào lên sự khắc khẩu và mâu thuẫn giữa tôi và Tiêu, những khi cãi vã đến kích động thì đánh cãi nhau quăng đồ đạc càng biến thành cơm bữa. Thỉnh thoảng khi chỉ có một mình tôi bắt đầu cảm thấy rằng những ngày tháng như thế này có chút mệt mỏi, mặc dù tôi cũng không tính đến nước đi cải biến tình trạng hiện tại, toàn cho rằng những vấn đề này rồi cũng sẽ được hóa giải thôi, chắc chắn thế...

Thời điểm đó tôi đã quen biết một người con trai tên là Tiểu Du...



Tiểu Du là một người ngoại tỉnh học tại Bắc Kinh, suy nghĩ rất đơn thuần. Chúng tôi bắt đầu vụng trộm hẹn hò những khi Tiêu về nhà mẹ, chưa từng nghĩ được rằng ai sẽ quấy rối đến cuộc sống hiện thời của ai. Chỉ vẻn vẹn một cảm giác khi bên nhau như thế thật sự thoải mái, thoải mái đến mức không cần vì vấn đề của gia đình mà phải suy tư, thoải mái đến mức không cần nói ra với cậu ta rằng Tiêu là người thế nào của tôi, thoải mái đến mức tôi thích nghe tiếng Tiểu Du rên rỉ khi làm tình...



Du: “Anh lại trả lời tin nhắn bạn anh nữa sao?”

Tôi: “Em cũng biết ư?”

Du: “Em sớm đã biết anh có bạn rồi.”

Tôi: “Thế mà em vẫn đến tìm anh”

Du: “Chẳng sao cả, Em không quan tâm. Chỉ sợ mang đến phiền toái cho anh thôi.”

Tôi: “Phiền toái gì chứ?”

Du: “Em không muốn sự xuất hiện của em phá hỏng quan hệ của hai người.”

Tôi: “Không sao, tự anh có cách giải quyết.”

Du: “Em toàn nghe thấy trong điện thoại anh và cậu ta cãi nhau, chẳng nghĩ ra anh lại biết tức giận đến vậy."

Tôi: “Không có cách nào cả, bạn của anh và cả gia đình cậu ta có bệnh thần kinh, không cãi vã nhau khiến cuộc sống hỗn loạn thì không thoải mái.”

Du: “Thế anh vì sao vẫn muốn ở bên cậu ta? Anh quá yêu cậu ta?

Tôi: “Chúng tôi bên nhau rất râu rồi, cậu ta vì anh, anh vì cậu ta đều phải trả giá quá nhiều, cũng trải qua một vài chuyện. Quen thế này rồi... Yêu hay không yêu... Anh không nắm chắc nữa, coi như là yêu đi.”

Du: “Em cảm thấy cuộc sống của anh quá đỗi mệt mỏi rồi.”

Tôi: “Phải! Chẳng có cách nào cả, vấp phải rồi thì phải biết chấp nhận số phận thôi.”




Mẹ của Tiêu cũng không phải đơn thuần là một người phụ nữ của gia đình giống như trong tưởng tượng của tôi, mặc dù ở trước mặt tôi nói đến toàn là nhưng lời lẽ khách khí, nhưng dần dần tôi phát hiện ra rằng bà không có thời khắc nào từng dừng việc khuyên Tiêu chia tay tôi lại, tìm một người con gái đi. Tôi không biết Tiêu phải chăng thật sự tin rằng mẹ cậu ta sẽ âm thầm hãm hại tôi? Nhưng tôi biết đó dù sao cũng là mẹ của cậu ấy. Và dù thế nào thì Tiêu cũng sẽ nghe những cái đó. Khi tôi và Tiêu gây nhau luôn buột miệng nói ra những lời của mẹ cậu ấy, những lời và khẩu khí đó khiến tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng mẹ cậu ấy lặp đi lặp lại với cậu bao nhiêu lần ở nhà.


Tiêu là một cậu con trai mẫn cảm đến mức không thua kém bất cứ một đứa con giá nào, cậu ấy theo dõi tôi một cách tỉ mỉ cẩn thận. Mặc dù sự dõi theo của cậu ấy nhận thấy rằng trước sau vẫn giả như không biết gì cả, sau này cậu từng nói có thể tự lừa dối bản thân, sau này tôi phát hiện ra tôi làm ko được. Như thế tôi quá áp lực rồi. Con người Tiểu Du xuất hiện không lâu Tiêu sớm đã biết rồi, chỉ là cậu ấy vẫn không bộc lộ thể hiện gì thôi.

.
.
.
Tiêu: “Chiều nay em về nhà.”

Tôi: “Khi nào em quay lại?”

Tiêu: “Em sẽ tính thời gian, cưng ạ, hahahaha.”

(khi Tiêu nói chuyện vẫn luôn đeo theo nụ cười như thế)

Tôi: “Em nghĩ gì thế?”

Tiêu: “Anh yên tâm, em về vài hôm rồi trở lại mà, anh có muốn tìm người khác chăm bẵm không? Haha.”

Tôi: “Anh chẳng cần tìm ai hết, chỉ chờ em thôi.”

Tiêu: “Đừng nói những lời ấy, em quá rõ anh mà, anh muốn tìm thì tìm đi, nhưng nhất nhất đừng có để em biết được đấy!”

Tôi: “Haha, cưng à, anh ngày càng phát hiện ra em quả thực là tầm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đấy!”

Tiêu: “Haha, em ngốc lắm, em ngốc đặc mà!”

Tôi: “Em cũng không phải là không có chìa khóa nhà chúng ta, em không tin anh có thể mở rộng cửa cho em kiểm tra bất cứ khi nào đó.”

Tiêu: “Em cũng chưa ngốc đến mức đó, haha.”

Tôi: “Đừng có nghĩ ngợi linh tinh nữa, anh muốn người khác thì sao còn đối tốt với em thế chứ?”

Tiêu: “Em biết anh đối xử tốt với em, em chỉ thật lòng với anh cả đời này thôi.”

Tôi: “Thế em vẫn còn chưa hài lòng sao?”

Tiêu: “Em mãn nguyện, là em không tốt, bản thân có nhiều điểm xấu, người trong nhà còn mang lại phiền phức cho anh nữa.”


Tôi và Tiêu thường ngấm ngầm đùa cợt nhau như vậy, trong lời đối thoại luôn thể hiện sự hiểu nhau của cả hai như một lẽ tự nhiên, trong lời đối thoại lộ rõ những lí giải giữa một cặp vợ chồng cùng với sự bất đắc dĩ.

Đến tận khi có một lần có lẽ lần đó tôi thật sự đã làm tổn thương trái tim của Tiêu, sau này tôi đã bởi vì chuyện này mà vô số lần xin lỗi Tiêu, nhưng Tiêu có lẽ cả đời này sẽ không quên được và không thể thứ tha.


Vào một ngày đầu tháng ba, thời tiết Bắc Kinh vẫn cứ lạnh giá như thế, tôi biết rằng Tiểu Du đã bắt đầu đến trường rồi, ngồi tàu hỏa ba giờ chiều ngày hôm ấy sẽ tới bến xe phía Tây Bắc Kinh, không biết có phải là quá lâu không gặp cậu ta, hay là ham muốn dâm dục của hạ thể bị kiềm chế trong cả một kì nghỉ đông..... Tôi muốn cho Tiểu Du một sự sung sướng.... Chạy đến bến xe đón cậu ta.


Thứ không chiếm được luôn là thứ tốt nhất. Khi bạn cho tình nhân sự sung sướng cái cảm giác thành công đó là chẳng cách nào hình dung ra được, nên tôi thường nói bản tính của con người chính là... ti tiện.

.
.
.
.


Tôi: “Bảo bối, em hôm nay không phải nói là sẽ về nhà mẹ em, sao thế, có đi không vậy?”

Tiêu: “Em không nỡ xa anh mà, nên em sẽ ở lại bên anh thêm một ngày, ngày mai em đi, ha, có vui không nào?”

Tôi: “Một khi em đã hẹn trước với mẹ rồi, thì đừng có thay đổi lại thế nữa.”

Tiêu: “Sao thế? Anh dàn thời gian gấp vậy? Người em còn chưa đi nữa, đã có người lo lắng rồi sao?”

Tôi: “Không phải, em đừng chọc giận mẹ em, nếu không bà ấy lại gọi điện đến mắng anh đấy, còn mắng anh không biết dạy em.”

Tiêu: “Em hôm nay lười di chuyển rồi, không muốn đi.”

Tôi: “Hahaha! Em càng ngày càng thông minh.”


(Tiêu lặng im rất lâu sau, giả vờ như chưa nghe thấy lời tôi nói, tiếp tục soi gương trong phòng ngủ.)

Tôi: “Anh van em có được không, em xem chúng ta như vợ chồng lâu đến vậy rồi, anh có khi nào van xin em chưa? Haha.”

Tiêu: “Dĩ nhiên là chẳng có vấn đề gì, em chút nữa sẽ về thôi, anh không hẹn người khác đấy chứ?”

Tôi: “Đương nhiên, ngày mai anh sẽ đến nhà tìm em, đưa em đi ăn cơm.”

.
.
.
.
.

Trước khi đi Tiêu mỉm cười nói rằng về đến nhà sẽ nhắn tin cho tôi, mà mãi vẫn chưa gửi tin lại cho tôi. Tôi và Tiểu Du đên đó chìm đắm trong sung sướng...



Sau này tôi biết buổi chiều hôm đó Tiêu sau khi về nhà, chạy ào vào trong phòng quỳ rạp xuống sàn nhà gào khóc đến mất cả tiếng..... Mang tất cả những oán khí phát tiết lên người mẹ cậu ấy, khóc lóc đến nửa đêm một mình đã đi một con đường rất dài rất dài, đi đến một cửa hàng chuyên bán hương thơm một lúc mua rất nhiều thứ dù có dùng hay không dùng đi nữa.


Ba ngày tôi không nhận được tin nhắn của Tiêu, gọi điện cậu cũng không cả bắt máy. Tôi có dự cảm cậu ấy nhất định đã biết tất cả rồi, mặc quần áo vào, tôi chuẩn bị đi đến nhà Tiêu đón Tiêu trở lại, trên đường đi chuẩn bị rất nhiều lời lẽ giải thích, mặc dù sau đó một câu cũng chưa từng phát huy tác dụng.



Tôi bước vào nhà Tiêu

Tôi nói: “Dì ơi, chào dì.”

Mẹ Tiêu: “Đến rồi sao, ngồi đi!”



Tôi nói: “Dì, Tiêu sao rồi ạ? Ốm rồi sao?”

Mẹ Tiêu: “Cháu nói xem nó thế nào rồi? Cháu mang con trai nhà chúng tôi ra làm thằng ngốc sao?”

Tôi: “Dì, chúng cháu đã cãi nhau, trước đó có chút hiểu lầm.”

Mẹ Tiêu: “Hiểu lầm ư? Ai đã hiểu lầm cậu rồi vậy? Cậu làm những chuyện gì bản thân cậu không biết sao?”

(Lúc này, Tiêu từ trong phòng đi ra.)

Tiêu nói: “Mẹ! Mẹ đừng tham dự vào chuyện này, mẹ biết được những gì chứ.”

(Tôi đối diện với Tiêu, đối với sự bao biện của bản thân mình có chút cảm thấy sự ngoài ý muốn.)

Tiêu nói: “Ăn cơm xong em về cùng anh, đừng nghe mẹ em nói mò.”


Bữa cơm tối hôm ấy tôi ăn có chút lúng túng, nhưng tôi tin rằng Tiêu cũng không nói ra sự việc giữa tôi chúng tôi với mẹ. Sau bữa cơm tôi và Tiêu cùng nhau rời khỏi nhà cậu ấy. Trên đường chúng tôi nói chuyện cũng không nhiều, tôi cũng không khẳng định được Tiêu đã biết bao nhiêu, có những căn cứ xác thực hay vẻn vẹn chỉ là sụ mẫn cảm mà hoài nghi vô căn cứ? Bỗng nhiên Tiêu từ đằng sau bắt đầu lên tiếng.



Tiêu: “Anh tự mình về đi, em không muốn đi nữa, em quay về nhà.”

Tôi nói: “Em rốt cục là thế nào vậy?”

Tiêu: “Trong lòng em không thoải mái, anh tự đi về vậy, sau này em không đi nữa.”

Tôi: “Được rồi, em gặp phải chuyện gì nào? Có gì không thể nói với anh sao?”

Tiêu: “Được, em nói! Chúng ta chia tay đi!”

Tôi: “Là tại vì cậu ta sao?”

Tiêu: “Phải!!!!”

Tôi: “Anh không giải thích nữa, nếu như em đều đã biết cả rồi, em muốn thế nào mới có thể không giận anh đây?”

Tiêu: “Bây giờ đưa em đến trường của thằng điếm đó, để em chém nó hai nhát ngay lập tức, có được không?”

Tôi: “Em đừng kích động như thế có được không?”

Tiêu: “Em nhẫn nại còn chưa đủ sao? Còn chưa đủ sao? Anh đưa điện thoại cho em, bây giờ em cần số điện thoại của cậu ta!”

Tôi: “Em có thể đừng làm loạn trên đường có được không! Chúng ta về nhà rồi nói có được không?”

Tiêu: “Mẹ, đứa nào về nhà nói chuyện với anh? Anh đưa số điện thoại của cậu ta cho tôi ngay, giờ tôi đi tìm cậu ta!”

Tôi: “Không phải việc của cậu ta, em không thoải mái đều từ anh mà ra."

Tiêu: “Bây giờ ngoài chém cậu ta ra, bằng không em vĩnh viễn không thể thoải mái! Anh có đưa không???”



Trong lúc tranh chấp giằng co nhau chúng tôi động tay đánh lại nhau, quá trình đánh cãi nhau tôi không còn nhớ được, chỉ nhớ rằng hai đứa chúng tôi khi buông tay ra đứng dậy, trên mặt tôi toàn là vết móng tay cào của Tiêu, Tiêu dùng tay bưng lấy trán, khi từ từ buông xuống tôi nhìn thấy trên vầng trán Tiêu có cả khối vết thương mẹ mẹ con con mở miệng, máu không ngừng chảy ra......

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 2)

Nửa tháng trôi qua rất nhanh, chúng tôi giống như đôi vợ chồng mới trải qua tuần trăng mật. Đối mặt với chuyện Tiêu về nhà mẹ này, hôm ấy tôi nói với cậu ấy buổi tối không được đi chơi quá khuya, căn dặn cậu ấy qua mấy ngày đều nhớ được trở về. Nhưng đêm sau đó mấy ngày tôi đã không liên lạc được với Tiêu, ban đầu gọi vào số của cậu là không có người nghe, khi đến tầm nửa đêm đã nhắc nhở “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã khóa máy...”. Tôi không chịu được đi nghĩ ngợi lung tung, lo lắng cùng với nghi hoặc xâm chiếm lấy toàn bộ trí não. Cho đến buổi tối ba ngày sau đó, chúng tôi gặp mặt trên đại lộ Đông Đơn.....

Tiêu từ xa xa chậm rãi bước về phía tôi, khuôn mặt đeo lên nụ cười dường như không nhìn thấy bản mặt nghiêm túc và tức giận của tôi.... Bốp.... Âm thanh thật lớn, dường như tôi đã dùng toàn bộ sức lực giáng cho cậu ấy một cái bạt tai....

Tôi: “Cậu sao không đi nữa đi?”

Tiêu: “Sao anh đánh em!!!!

(Trong ngữ khí có chứa chút hỗn loạn)

Tôi: “Tôi hỏi cậu sao mấy ngày nay lại đi rồi?”

Tiêu: “Anh đừng đánh em được không? em nói xong anh sẽ không đánh em nữa đâu mà, anh có đảm bảo không?

Tôi: “Nói mau đi!”

Tiêu: “Đêm hôm ấy em với mấy người bạn cùng đến quán bar mở một buổi hội họp, đều là bạn thân thôi! Kết quả nửa đêm có cảnh sát kiểm tra, phát hiện có thuốc lắc, đã tạm giữ tất cả người có mặt ở quán bar lại, nhưng em không uống, cũng không phải là thuốc em mang, thật đấy...”

Tiếng nói của cậu không lọt vào được lỗ tai thứ hai của tôi giống như âm thanh vang lên chớp nhoáng gấp khúc lại tát vào khuôn mặt Tiêu.

Tiêu: “Em thật sự không có làm gì cả!!! Anh sao còn đánh em?!!”

Tôi: “Còn sau đó nữa...!!!”

Tiêu: “Sau đó là mẹ em và cái anh tên Kiệt đó đi đến đồn công an đưa em về, Mẹ em không tìm được em, trong đó cũng không cho mở điện thoại, mẹ em cũng không quen biết anh nên đi tìm anh Kiệt tìm giúp tìm em, là như thế đấy...”

Tôi: “Là người đã tặng em chiếc điện thoại đó?”

Tiêu: “Phải!”

Tôi: “Em làm sao mà nói với anh ta được?”

Tiêu: “Em nói với anh ta em sống cùng anh rồi, anh ta nói anh ta sẽ sớm rời khỏi Bắc Kinh, em nói với anh ta rằng em với anh ta căn bản là không thể được. Em muốn mang những thứ anh ta tặng em trả lại cho anh ta.”

Tất cả mọi người trên Đại lộ Đông Đơn xem chúng tôi cãi nhau với đuổi đánh đông nghịt đến phải lên tiếng, bầu trời đổ mưa tầm tã. Chúng tôi ngang nhiên không tự nhận ra điều đó.

.

.

.

< span=""><>

Mẹ của Tiêu là một người chủ của gia đình Bắc Kinh điển hình, một mình nuôi nâng Tiêu lớn lên, ngậm đắng nuốt cay cõng theo oán khí đậm đặc đối mặt với cuộc sống này. Mỗi ngày ngoài chuyện một ngày ba bữa ra thì là trách cứ Tiêu thế nào, không có tiền đồ ra sao, không có tiền đồ thì thôi, còn trốn ra ngoài không biết về nhà. Khi tâm tư xáo trộn ngửa đầu hỏi ông trời rằng bản thân đã tạo ra nghiệp chướng gì rồi? Dĩ nhiên là đã sinh ra đứa súc sinh, không biết vươn lên, không biết học theo con nhà hàng xóm kiếm tiền... Lại còn quan hệ với con trai ở bên ngoài.....

Thời đại của bà và văn hóa đều được định sẵn thế chẳng cách nào lí giải được thứ tình cảm dị thường này. Bà kiên quyết rằng Tiêu không có chí tiến thủ đều là bạn trai của cậu đáng trách, cũng vì thế khiến cho Tiêu cho rằng có bạn trai chăm bẵm thì có thể không giống như một thằng con trai, có thể giống như một đứa con gái kết hôn rồi để chồng nuôi. Khi bà dần dần phát hiện ra quan hệ đi quá giới hạn của tôi và Tiêu là thường thường mờ ám, bà bắt đầu ngăn cản Tiêu ra khỏi nhà, có khi là lấy cái chết hoặc là đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử ra uy hiếp Tiêu không được rời khỏi cửa nửa bước. Hai chúng tôi cuối cùng cũng chưa từng trốn chạy được vấn đề gia đình khó đối diện nhất. Có lẽ rất nhiều thanh niên trẻ đối với quan niệm gia đình đã càng lộ ra sự hờ hững. Chúng tôi ban đầu cũng nghĩ như vậy... Nhưng khi bạn chân chính thẳng thắn đối diện, cái cảm giác sợ hãi của cả hai đó có lẽ là vết sẹo cả đời không thể nào kín miệng.

Tôi: “Anh về Bắc Kinh ngay giờ rồi, chút nữa em đến ga tàu hỏa đón anh nhé.”

Tiêu: “Em không ra ngoài được, mẹ em biết anh rồi, không cho em ra khỏi cửa.”

Tôi: “Em với mẹ em từ từ nói chuyện với nhau, Em lớn thế rồi, mẹ em trói sao được em chứ.”

Tiêu: “Nói gì cũng vô dụng, muốn nói thì anh đến nói với bà ấy.”

Tôi: “Anh không phải là đã bảo em phải nói chuyện thế nào với mẹ rồi sao?”

Tiêu: “Bà ấy không nghe em nói, chỉ cần em đi tìm anh thì bà ấy sẽ chết.”

Tôi: “Uhm, Như thế nhé, chút nữa anh đến tìm em. Hai người ra ngoài tìm chỗ nào đó mọi người cùng ngồi.”


Tinh thần khẩn trương buổi chiều muộn hôm ấy lại chạm tới tận tâm can tôi, kì thực tôi vốn là không có kinh nghiệm. Năng lực của tôi với so với các đàn anh đi trước thủa nhỏ học hành ở ngoài cũng không phải là quá giỏi giang, huống hồ trong lòng người lớn là sự cố chấp hình thành trong mấy thập niên. Những chuyện thế này bà ấy có thể lí giải không? Nếu tôi gặp phải trở ngại thì làm thế nào đây? Sau này chúng tôi không phải là phải gặp những trắc trở lớn hơn nữa sao? Thôi nào, không kịp suy nghĩ nhiều đến thế đâu. Một khi mọi người đều biết chuyện này rồi, tôi cũng chỉ thật thản nhiên mà đối diện thôi. Hy vọng là thông qua sợi dây chân thành nhất này có thể đủ để đạt được một chút khoan dung từ mẹ của Tiêu.


Mẹ Tiêu vẻ mặt nghiêm túc đứng ở cổng ngoài sân, Đứng sau lưng, Tiêu cúi đầu. Tôi chủ động bắt chuyện với mẹ tiêu, quán trà có vài người đến rất gần đây.


Tôi nói: “Dì à, Con xin lỗi. Con và Tiêu đã chọc giận dì, nhưng chúng con không có hư hỏng như dì tưởng tượng đâu.”

Mẹ Tiêu: “Cái gì? Cái gì với cái gì nào? Hai đứa rốt cục là quan hệ gì?”

Tôi: “Thì là chúng con rất tốt, nếu như dì đã biết, chúng con cũng không muốn nói dối dì, hy vọng dì có thể hiểu được.”

Mẹ Tiêu: “Hiểu các cậu cái gì nào? Quan hệ này của hai đứa tính thế nào? Ai hiểu cho tôi đây?”

Tôi nói: “Con thực sự rất hiểu dì.”

Mẹ Tiêu: “Con trai tôi thế nào bản thân tôi biết, nó như thế này tôi sớm đã biết, nhưng nó có thể thay đổi, nó là học theo bạn bè xấu, bản thân nó nhất định không phải loại người đó. Khi nó học tiểu học rất tốt, thầy giáo khi đó đều khen nó. Chỉ cần bản thân nó dần dần tốt lên, nó nhất định có thể rất khá.”


(Trong kh
ẩu khí của mẹ Tiêu, đã tiết lộ ra hoài niệm về quá khứ và tự trách móc bản thân, yếu ớt một lòng kì vọng đối với con trai. Khiến sự dũng cảm phản bác lại bà chùn xuống trong nháy mắt.)


Tôi nói: “Dì à, dì đừng khó chịu. Bây giờ cậu ấy cũng chưa phải là không tốt, cậu ấy hay nói về dì trước mặt con”

Mẹ Tiêu: “Tôi có thể không khó chịu sao? Tôi có thể không bảo ban nó sao? Tuy rằng tôi với ba nó đã li hôn, nhưng nếu như mặc kệ được, sau này ba nó không thể trách tôi sao? Tôi làm sao giao lại cho người nhà nó được?


(Ý tứ của mẹ Tiêu khiến tôi không thể nào chen mồm vào hùng biện rằng tình yêu là vô tội được, thật không biết mức độ.)

Chiều hôm đó, Mẹ của Tiêu nói rất nhiều về những chuyện đã trải qua của bản thân bà thật không dễ dàng gì. Đều là khuyên tôi và Tiêu cứ làm bạn bè giản đơn không phải rất tốt sao. Nào phải đau khổ đi “con đường ngang ngõ tắt” này. Tôi dằn lòng gật đầu giả bộ tỏ ra ưng thuận,trong lòng có biết bao điều muốn biểu đạt, mà không biết mở lời từ đâu. Cũng may với tôi Mẹ của Tiêu cũng không có ấn tượng gì quá không tốt, tuy rằng không tán thành loại quan hệ này của chúng tôi, nhưng cũng miễn cưỡng bằng lòng sau này chỉ cần giống như bạn thân của nhau, lui tới không phải là chuyện không thể, Lui lại lời cầu xin tiếp theo... Tôi chỉ có thể ngầm bằng lòng, trong lòng ôm một cơ hội mà sau này hai chúng tôi hiểu được vẫn là còn có, hoặc như dần dần Mẹ Tiêu sẽ thừa nhận rằng vào cái ngày này trên đời đã đùa với chúng tôi.

Hai người chúng tôi khi đó cùng trải qua tình cảm phía sau cái gọi là gia trưởng ấy dường như càng cố lao thêm vào nhiều hơn, có lẽ là bởi thứ áp lực này khiến cả hai ý thức được rằng quãng thời gian bên nhau phải thấu hiểu để trân trọng nhau, mỗi lần mẹ cậu cùng cậu ấy cùng hỏi về chuyện của tôi, sau này chúng tôi đều sẽ cùng nhau bàn luận để mừng thầm trong lòng, giống như trong bộ phim truyền hình tự định đoạt trọn đời hai đứa có được một chút sự đồng ý của cha mẹ. Cho nên dự cảm tương lai còn là có hy vọng để đạt được bất cứ điều gì...

Một ngày hẹn hò vốn có rằng Tiêu buổi chiều sẽ trở về nhà tôi ở vài hôm, Bỗng điện thoại vang lên....


Tiêu: “Mẹ và chú em muốn đưa em đi đến nhà người thân ở Hà Bắc, hôm nay nhất định phải đi rồi”

Tôi: “Tại sao?”

Tiêu: “Mẹ em nói chỉ cần em ở lại Bắc Kinh thì vẫn cùng làm Gay với anh, phải đưa em cách ly khỏi anh, thời gian lâu dài rồi sẽ quên đi, bà ấy nói như thế dần dần em sẽ thay đổi trở lại”.

Tôi: “Mẹ em có nói đạo lý với em không, Anh là bởi vì có em mà nhận ra mình là người đồng tính của em, không phải vì hai chúng ta mới trở thành đồng tính!”

Tiêu: “Cái đó em biết, nhưng mẹ em bà ấy không tin, cũng không quan tâm đến lời giải thích của em.”

Tôi: “Vậy em thực sự phải đi sao?”

Tiêu: “Em không muốn đi, nhưng họ đang ép em, họ đến rồi, em gác máy trước đây.”


Th
cảm giác gần giống như là sinh ly tử biệt khiến tôi chẳng kịp trở tay nữa, tôi không biết phải làm thế nào? Tất cả những giải thích đều là không có tác dụng, mà bây giờ tôi phải làm sao đây? Tôi thôi thúc bản thân gửi cho Tiêu một tin nhắn “Bất luận thế nào em cũng không thể chuyển đi nơi khác được, mẹ em biết dùng cách thắt cổ tự tử để dọa em, lẽ nào em thì lại không biết à?” Đoạn tin nhắn với nội dung mang tính xúi giục này gửi đến đều bị mẹ Tiêu biết được. Từ đó giữa tôi và mẹ Tiêu nảy sinh thù hằn nhau trong tận đáy lòng cả hai. Chúng tôi đều tưởng rằng chỉ cần bị đánh bại bản thân mới có thể có được hạnh phúc, chỉ cần không dùng thủ đoạn chiến thắng được đối phương cả đời này đã không có trở ngại nữa rồi.

Nhà Tiêu buổi chiều ngày hôm đó..

Tiêu: “Con có chết cũng không đến nơi khác. Con chỉ muốn sống cùng anh ấy thôi”

Mẹ Tiêu: “Con là đồ không có chí tiến thủ, ngày đó thật hối hận vì có con!!!”

Tiêu: “Nếu mà mẹ ép con chết được thì con rất vui, con sẽ chết cho mẹ xem, Con chết rồi mẹ mang con chôn ở nhà anh ấy là được, con sẽ rất thỏa lòng.”

(Sau này Tiêu nói lại với tôi những lời cậu ấy đã nói với mẹ, đến nay vẫn là vì câu nói này làm cho cảm động.)


Cách m
ột buổi sáng Tiêu không chú ý đến tình hình của mẹ chuẩn bị rời nhà, Bên người vang lên tiếng khóc van xin như người mẹ mang bệnh tâm thần.

“Con trai, nghe lời mẹ. Mẹ sẽ không hại con đâu. Mẹ không biết làm hại con mà!! Con bây giờ còn nhỏ, cậu ta cần con, con nghĩ mà xem, nếu như đến ngày con ba mươi tuổi rồi, già rồi. Cậu ta còn có thể cần con nữa không? Ba con năm đó theo đuổi mẹ như thế, quỳ xuống cầu xin mẹ cưới ông ấy, mẹ còn sinh con trai cho ông ta nữa, cuối cùng ông ta không phải là cũng vẫn không cần mẹ nữa đó sao! Đến khi cậu ta không cần con nữa con sẽ không có gì cả!!! Thằng con trai như con khi đó muốn cái gì cũng không có, con có thể sống thế nào chứ? Con ơi....”


Tiêu ngày hôm đó đẩy cửa rồi đi không ngoái đầu nhìn lại khuôn mặt dữ dằn của mẹ cậu, chỉ nhớ rằng người mẹ đứng ngoài cửa nghẹn ngào gào thét chửi bới.

“Cút đi! Cút đi! Thằng súc sinh này, mày đợi ngày nó không cần mày nữa... Mẹ chắc cũng chết rồi! Mày chỉ có nước đi nhặt rác mà sống thôi!”

Tôi mở cửa phòng nhìn thấy Tiêu đứng trước mặt tôi, chúng tôi ôm sát lấy nhau. Tôi cảm động cậu vì tôi mà làm tất cả, tôi biết cậu ấy có ngày rồi sẽ vì chuyện này mà trách tôi. Bởi cậu ấy vì tôi mà tàn nhẫn làm tổn thương người thân nhất của cậu ấy, khiến mẹ tuyệt vọng, khiến mẹ cô đơn.


Sau này trong cu
ộc sống bên nhau của chúng tôi những cuộc nói chuyện giữa Tiêu với tôi đều bộc lộ nỗi hổ thẹn với mẹ mình.

“Mẹ em có khi thần trí không được minh mẫn, bình thường khi ở nhà mẹ em thường ôm lấy con búp bê của em ngồi trên giường. Giả như đang dỗ dành thân hình con trai một mình lảm nhảm..... À ơi..... Bảo bảo mau ngủ thôi... Chờ mai Tiêu khôn lớn sẽ sinh cho bà một cháu trai chân chính.... à ơi.... ngủ ngoan.... ngủ ngoan......”



〈过年〉 Mừng năm mới


Cu
ộc sống cứ ngày từng ngày trôi qua như thế... Chúng tôi bên nhau ngắm nhìn những bông tuyết trắng của mùa đông Bắc Kinh. Cùng nhau mừng lễ Giáng Sinh. Cùng nhau mừng tết Nguyên Đán. Hàn huyên đến năm mới gần tới, cùng nhau hàn huyên đến khi ai sẽ cùng đón giao thừa với ai... Thời gian là có thể rửa trôi đi những chuyện không vui, Ít nhất thì tạm thời làm phai mờ đi là có thể. Nửa năm qua mẹ của Tiêu dần dần ngầm đồng ý chuyện chúng tôi ở bên nhau, chúng tôi có thời gian cũng thường để Tiêu trong một tuần về nhà ở vài ngày. Thỉnh thoảng bản thân cũng đưa Tiêu cùng nhau trở về. Thái độ của mẹ Tiêu đối với tôi cũng có chuyển biến tốt lên.

Tôi nói: “Dì à, hai chúng con rất tốt, thỉnh thoảng có cãi nhau nhưng dì đừng lo lắng, cũng không phải là chuyện cố ý.”

Mẹ Tiêu: “Chúng ta tuy rằng chỉ là một gia đình bình thường, nhưng Tiêu từ nhỏ tới lớn ở nhà cũng rất được chiều chuộng, nó chẳng phải làm cái gì cả, con có thể đừng vì những chuyện đó mà bắt nạt nó đó, một người phụ nữ như dì là chẳng có năng lực gì, nhưng dù sao nó vẫn còn có ba nó nữa.”

Tôi nói: “Dì à, Dì nghĩ ng
ợi nhiều rồi, con sao có thể có thế lực đến vậy?”

Ngày hôm đó chúng tôi cùng nhau ăn bữa cơm tối cũng hẹn đến Giao thừa mẹ con họ sẽ đến nhà tôi, chúng tôi 3 người cùng bên nhau.



Sáng sớm ngày 30 tết Bắc Kinh đặc biệt giá lạnh. Câu đối tết trăm nhà bay nhẹ trong gió lạnh. Tôi mặc quần áo ấm cẩn thận rồi đi đón mẹ của Tiêu đến nhà mình, khi tôi tới mẹ Tiêu sớm đã chuẩn bị xong đồ đạc đứng ở bên ngoài đợi, tôi giúp bà xách chiếc túi bà mang theo bên mình, ngồi trên xe chúng tôi chúng tôi dùng lời nói vừa khách khí lại quan tâm hàn huyên với nhau về chuyện năm mới, có lẽ chúng tôi đều rất lúng túng, trong cách lúng túng này có sự bất đắc dĩ của chúng tôi, trong thứ cảm giác lúng túng này còn hàm chứa sự e dè của chúng tôi với kiểu sống khác thường này. Trong cái cảm giác lúng túng này mang theo sự nghi hoặc của chúng tôi với những lựa chọn tương lai, thứ cảm giác lúng túng này khiến chúng tôi suy đoán trước những oán hận phải chăng nên theo bông pháo đêm nay hóa thành làn khói tan đi...


Ba chúng tôi ch
ọn một nhà hàng ăn bữa cơm tất niên, tôi mở một bình rượu đỏ rót đầy ba ly.

Tôi nói: “Dì à, cảm ơn dì đã có thể cùng con đón năm mới, chúc dì một năm khỏe mạnh”

Mẹ Tiêu: “Dì cũng cảm ơn thịnh tình của con, hi vọng con và Tiêu cả năm đều thuận lợi, để ta có chút an lòng, dì thật lòng cảm ơn con, con trai. Thời gian thật là dài, dì nhận thấy con đối đãi với Tiêu thật sự không tồi, cái gì cũng không tiếc cho nó, à... rồi sau khiến nó sinh hư mất. Nó ngày ngày không cần làm gì, còn đồ ăn thứ ở đều tốt, haha. Con nói xem còn muốn thế nào nữa?

Tôi nói: “Dì, những cái đó tính toán làm gì đâu, giữa bạn bè còn minh bạch thế làm gì?”

Mẹ Tiêu: “Đúng rồi, biết rằng đứa trẻ này thật trọng nghĩa, nhưng con nói anh em hai đứa các con dù cho sau này tốt mấy cũng vẫn không kết hôn sao? Ai mà có thể không kết hôn cơ chứ? Cha mẹ con nếu biết được, cũng sẽ không ưng thận. à... Xin lỗi con, con trai? Các con bây giờ còn nhỏ tuổi, đã muốn sống cùng nhau dì không phải là cũng không phản đối rồi sao? a... Nhưng vẫn có thể như thế nào cả đời, chung quy cũng chỉ có một kết cục.”

Tôi nói: “ Nào, chúng ta ba người cạn một li, hi vọng năm mới mọi người đều mọi điều như nguyện, càng ngày càng tốt đẹp.”

Sau này tôi quay đầu nhớ lại ngày hôm đó tôi nói ra lời chúc này là sai rồi, bởi mọi người không thể nào mọi điều như nguyện được. Nguyện ước của chúng tôi với nguyện ước của biết bao người, nguyện ước của biết bao người với nguyện ước của chúng tôi là đi ngược lại với nhau...

Nếu như có một cách để mọi điều như nguyện rồi một cách khác như thế sẽ phải nhận lấy sự tổn thương thật lớn, cuối cùng chúng tôi đều không ước cho bản thân chịu tổn thương buông tha, con người đều không có được mọi điều như nguyện... Chỉ có một nắm linh hồn tan vỡ hai bên đấu đá chém giết tình cảm nhân tâm và yêu thương chân thành nhất. Cho đến khi mỗi người đều để đối phương gánh chịu từng vết từng vết thương tật, khi cả hai đang tự chữa trị thương tổn, khi làm lên đớn đau cả hai đã oán hận...

Tiếng chuông báo đúng 12 giờ vang lên, sau những chiếc bánh chẻo nóng hổi không khí bữa tiệc năm mới đến hồi cao trào, sau tiếng hát ca nói cười chúng tôi bước vào một năm mới. Tiêu sắp xếp cho mẹ mình ngủ tại phòng dành cho khách trong nhà tôi, đặt lương xuống gường mẹ Tiêu đi nghỉ ngơi rồi, tôi không biết bà ngủ thế nào? Tôi không biết khi con trai bà nằm cùng tôi trên chiếc giường đôi bên kia bức tường ôm ấp nhau ngủ trong lòng bà là cảm nhận gì? Tôi và Tiêu nằm xuống thở dài một hơi, không hiểu cuộc sống thế này có được tính là bắt đầu một gia đình mới hay không, vốn tưởng rằng tất cả những khó khăn đều được tình cảm của chúng tôi từ từ hóa giải rồi, kéo tấm chăn đắp lại hưởng thụ trong hạnh phúc chớp nhoáng này, chìm đắm trong thứ êm đềm ngoài mặt này...

Bỗng nhiên! Chiếc điện thoại của Tiêu vang lên trong đêm yên tĩnh, cuộc gọi đến báo số của người cha đã bao năm không gặp của Tiêu...



Chúng tôi dùng s
ức lực tàn nhẫn nhất đánh lại nhau, vết thương dồn lại.

Chúng tôi dùng linh hồn méo mó để dằn vặt đối phương, tâm sức mệt mỏi.

Mỗi con người trong câu chuyện đang ứng nghiệm câu nói kia.

“Tình yêu chân chính đều là biến thái, khi không chiếm được thì hàm ý mang theo là sự hủy diệt”

......

Từ sau tối hôm đó, ba của Tiêu đã xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi,

Cũng may ban đầu ông cũng không phát hiện ra điều gì. Mẹ Tiêu có lẽ không mong muốn để câu chuyện khó lòng giải thích được này có thêm nhiều người nữa nhúng mũi vào... Như vậy đều là không hay ho gì. Chúng tôi giống như là những động vật nhỏ bé nhu nhược trốn chạy sự sinh diệt của cuộc sống hoang dã trong khu rừng rậm hoang sơ, không biết ánh bình minh của ngày mai lên rồi còn phải đối diện với điều gì nữa... Chỉ biết được rằng chúng tôi dùng những sức lực non yếu để bản thân làm cho chốn náu thân của chính mình được kiên cố hơn mà thôi, chờ đợi đến một ngày nào đó khi bị tấn công thì sự sụp đổ sẽ đến chậm một chút... chậm chậm hơn một chút...