Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 4)

Tối hôm ấy sau khi được bác sĩ băng bó chúng tôi lặng im ngồi trên giường
Lời nói đó trong tiếng khóc than của Tiêu, cũng là rất nhiều năm qua đi tôi vẫn cảm thấy nguyên nhân là tự mình đánh mất cậu.


Tiêu: “Em biết là em không tốt, cha mẹ em cả ngày tìm anh gây phiền phức. Tính cách của em cũng không tốt đẹp gì, nhưng em có làm chuyện gì có lỗi với anh chưa? Em có từng quan hệ với người khác chưa??? Em có không???!!! Em vì anh mà đã cãi lộn lại mẹ em!!! Anh còn nghĩ xem em còn tốt với anh thế nào nữa??? Anh biết em chiểu hôm đó làm thế nào mà về đến nhà không? Anh biết đi trên đường trong lòng em khó chịu đến bước đi trên đường cũng không nổi không????”

Tôi: “Anh biết, em đừng trách anh nữa có được không? Anh chỉ yêu em thôi, anh chưa từng động lòng với cậu ta.”

Tiêu: “Anh nói láo!!! Anh lại còn nói anh không thích cậu ta ư??? Anh còn nói trong lòng anh không có cậu ta sao??? Anh không phải là động lòng với cậu ta anh có thể đối đãi với em như vậy không? Anh không phải là thích cậu ta có thể nào vì cậu ta mà đánh em như thế không? Em không nhìn ra trong lòng anh cậu ta rất quan trọng, em có thể nào lại đau lòng đến vậy không??? Em hiểu rõ anh muốn đi tìm cậu ta, em cũng có thể cho anh khoảng trống để đi!!! Anh còn nghĩ em nhẫn nại đến thế nào nữa đây???


Tôi: “Anh sau này sẽ không quan hệ với cậu ta nữa...”

Tiêu: “Anh có thể xóa số điện thoại của cậu ta ngay trước mặt em không? Được không?”



<工作>
Đi Làm



Ba của Tiêu đều là xuất quỷ nhập thần đến như vậy, khi ông về thăm Tiêu sau nhiều năm không gặp mặt bỗng nhiên đề xuất ý niệm muốn giúp Tiêu tìm một công việc, có lẽ là làm một cái trách nhiệm của người cha mà lương tâm cho phép, có thể vì tương lai của thằng con trai mà nghĩ ngợi cũng là trách nhiệm mà người làm cha nên quan tâm đến. Cuối cùng một người ưa sống an nhàn sung sướng là Tiêu đã theo chân cha đến một xí nghiệp, ông chủ của xí nghiệp là bạn học của cha Tiêu, bản thân cha Tiêu cho rằng dựa vào thể diện của mình có thể để con trai giành được một chức vụ nhỏ trong xí nghiệp, để không lâu sau con trai cũng được rèn đúc một chút nào đó, mà không nghĩ rằng sau khi phỏng vấn ông chủ xí nghiệp và vợ nói với mình cha Tiêu một phen...

Ông chủ: “Ông Tiêu, không phải chúng tôi không giúp ông, mấu chốt là con trai ông cậu ấy chẳng biết cái gì cả, việc văn phòng làm không được, làm ở kho hàng bên kia đều là thể lực, ông xem con trai ông da mịn thịt mềm thế kia làm thế nào được cái đó?”

Cha Tiêu: “Không sao!!! Việc gì rồi cũng thành thôi, ông để nó theo học, tôi muốn cho nó rèn luyện một thời gian.”

Thái Thái(*): “Đại ca, có câu này có lẽ em không nên nói, nhưng vì là con cái nên em nói anh đừng giận nhé!”

Cha Tiêu: “Không sao, cô cứ nói thẳng, tôi về nhà sẽ từ từ bảo ban.”

Thái Thái: “Chúng em làm ăn, cũng coi như là người thế nào cũng từng gặp qua, cũng thường đi chơi với một số trường hợp. Nếu như em nói không sai, con trai của anh hẳn là... Em chỉ là phỏng đoán thôi, anh cũng đừng cho là thật nhé! ...hẳn là người có bạn trai chăng?


Cha Tiêu sau khi nghe xong lời nhắc nhở của người bạn cũ, đưa con trai về nhà. Trên đường tự mình có thể cũng không có phải ứng gì lại với những lời nói khi nãy rốt cục là ý gì, khi phản ứng lại thì cũng đã về tới nhà lớn tiếng trách cứ mẹ Tiêu


”Bà quản con thế nào vậy? Con thành ra như thế bà không quan tâm sao?”

“Bà thay nó giấu giếm tôi!!! Chờ đến khi xảy ra chuyện bà không xong với tôi đâu!!!”


Mẹ Tiêu sau khi nhận lấy lời trách cứ này nhất thời cảm thấy tình cảnh của bản thân sao thật ủy khuất đến vậy, cảm thấy bản thân như biến thành tội nhân của đứa con. Cho nên chỉ nghe rõ ràng từ sự sắp đặt của cha Tiêu..... Sau này không được phép cho tôi và Tiêu gặp nhau, trước khi Tiêu tìm được việc làm không cho phép Tiêu ra khỏi cửa.



Tôi giờ này nghĩ lại quãng thời gian đó thật sự hoài nghi bản thân vì đâu lại có được ý trí kiên cường đến thế? Mà rõ ràng loại kiên trì này dùng trong tư tình với con gái... Loại trở ngại gia đình này khiến cho huyết mạch tôi sôi trào, trong con tim càng muốn đập tan những thứ này hơn. Nhưng rất nhiều sự việc cũng không phải là tự mình có thể tính toán trót lọt như vậy được....


Tiêu sau khi trải qua phương thức thay phiên nhau giam lỏng của cha mẹ cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, cuộc điện thoại đó tôi và cậu ấy đã thương lượng sẽ đối mặt thế nào với những trở ngại tầng tầng lớp lớp và sự chia cắt trong thời gian tới đây, dưới những áp lực mà cả hai gặp phải, thần kinh của Tiêu chuyển biến càng ngày càng nghiêm trọng, thường xuyên nói ra những lời nói không thể tưởng tượng nổi, khi tỉnh táo lại thì chồng chéo lên nhau.


“Em chẳng mong muốn gì nữa cả, em chỉ muốn được yên tĩnh thôi, chỉ muốn yên tĩnh!”


“Ai cũng đừng có nói chuyện với em nữa, em không muốn nghe nữa... Ai còn giảng đạo lí với em, em sẽ hận người đó”



Liên tiếp 3 ngày tôi không được gặp Tiêu, bởi vì cha của Tiêu ngày nào cũng đều đến nhà kiểm tra, phát hiện ra Tiêu buổi chiều vẫn còn ở sau nhà quay lưng chạy, tôi bắt đầu không những chuỗi ngày như vậy mà chẳng đành lòng, quyết định đến nhà Tiêu tìm cậu ấy... Cõ lẽ là giữa mấy người chúng tôi đã bị thần kinh không ai bì kịp nữa rồi, đối với những chuyện này hoàn toàn chẳng có sự e ngại nào, thậm chí có những khi cả những lễ phép cơ bản cũng đều chẳng cần đến nữa. Mang theo tình trạng chẳng thể nói ra thành lời thế này tôi gõ cửa nhà Tiêu trong đêm tối....



Mẹ Tiêu: “Ai vậy?”

Tôi: “Dì ơi, là con!!!”

Mẹ Tiêu: “Con sao đã đến đây rồi, cha nó không cho con đến đây, con về trước đi!”
Tôi: “Dì à, dì cho tiêu ra ngoài này con nói với cậu ấy vài câu!”

Mẹ Tiêu: “Đợi qua mấy ngày khi cha nó không đến con hãy gặp nó vậy, hiện giờ tâm trạng nó cũng không tốt.”

Tôi: “Dì à...”

(Lúc này tiếng Tiêu vọng ra từ trong phòng, tôi chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân chạy lại của cậu ấy mà thôi, tôi vốn cho rằng là Tiêu chạy ra đón tôi...)

Mẹ Tiêu: “Con mau chạy đị!!!! Mau chạy đi!!!! Tiêu nó cầm dao nấu bếp đấy!!!! Chạy mau”


(Lúc này tôi mới lùi lại hai bước chân, nhìn thấy cánh cửa được mở ra trong nháy mắt là Tiêu nhãn thần như là bị tà linh chiếm lấp với con dao nấu ăn cầm trong tay, tôi thật sự nghĩ không kịp ra được cái gì cả, trong khoảng khắc cánh của bật mở đó tôi xoay người chạy trốn.)


Tiêu hét: “Không được chay!!!! Hahahaha!!!! Tôi bây giờ sẽ giết anh!!!”

(Trong con hẻm chật hẹp tốc độ chạy của chúng tôi ngay cả âm thanh cũng chẳng có, thứ có thể nghe thấy được chỉ là tiếng la hét đòi truy sát.)


.
.
.

“Thịnh thịch......thình thịch....”


(Cái ngày Tiêu cầm con dao nấu bếp đí, từ bên tai tôi bay sượt qua mặt cắm phập vào bức tường đằng trước mặt rồi rơi xuống đất.)


Tôi chậm rãi xoay người lại miên man nhìn Tiêu rồi hỏi:



“Em đến thật sao? Em thực sự muốn lấy mạng của anh ư?”

Trong đôi mắt của Tiêu sự vô tình đã đủ để kiến cho tình nghĩa trước đây của chúng tôi hóa thành tro tàn.

“Chỉ có giết chết anh!!! Tôi mới có thể vui được!!! Hahaha.”

(Nói xong câu nói này, Tiêu xoay người quay về phòng.)


“Cậu đợi đấy!!! Giờ tôi sẽ cho cậu vui.”




.
.
.
.
(Tôi nhặt một cục gạch vật liệu xây dựng trên mặt đất nhằm thẳng vào đỉnh đầu mình mà đập, huyết tương phun ra như suối, nhớ lại khi ấy đầu tôi đang đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, khi tôi được mẹ Tiêu đưa vào một bệnh viện gần đó, chiếc mũ hoàn toàn đã biến thành một màu đỏ tươi, chiếc mũ tháo xuống còn ướt hết cả, từng giọt từng giọt máu đỏ nhỏ xuống nền nhà bệnh viện màu trắng, từ ngoài cửa và đến phòng cấp cứu vẽ thành một đường thẳng màu đỏ đứt quãng...)



(*)Thái Thái ở đây là cách gọi vợ của ông chủ mà người Trung Quốc hay dùng.

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 3)

<背叛>

Phản bội


Tình yêu là không thể dùng đến thật nhiều vật chất để thừa nhận, bằng không đó không thể được gọi là ái tình. Tôi và Tiêu đã bên nhau trải qua năm đầu tiên tương đối đơn thuần, tình cảm mông muội thành một loại thành phần thân tình, tôi thường phân biệt rõ sự sản sinh của loại tình thân này, nó hoặc có lẽ có thể khiến cho hai người mãi mãi bên nhau, bởi tình yêu chân chính là thứ ngắn ngủi... Nó cũng có thể khiến cho hai người hoàn toàn chia lìa, bởi có thứ yêu thương mãnh liệt được gọi là khô khan...


Tiêu bởi những nguyên do trong nhà đã thường trốn chạy giữa nhà tôi và nhà câu ấy... Mỗi lần về nhà người thân đều lải nhải thật nhiều chuyện xoay quanh chúng tôi, loại lải nhải này thường xuyên khơi mào lên sự khắc khẩu và mâu thuẫn giữa tôi và Tiêu, những khi cãi vã đến kích động thì đánh cãi nhau quăng đồ đạc càng biến thành cơm bữa. Thỉnh thoảng khi chỉ có một mình tôi bắt đầu cảm thấy rằng những ngày tháng như thế này có chút mệt mỏi, mặc dù tôi cũng không tính đến nước đi cải biến tình trạng hiện tại, toàn cho rằng những vấn đề này rồi cũng sẽ được hóa giải thôi, chắc chắn thế...

Thời điểm đó tôi đã quen biết một người con trai tên là Tiểu Du...



Tiểu Du là một người ngoại tỉnh học tại Bắc Kinh, suy nghĩ rất đơn thuần. Chúng tôi bắt đầu vụng trộm hẹn hò những khi Tiêu về nhà mẹ, chưa từng nghĩ được rằng ai sẽ quấy rối đến cuộc sống hiện thời của ai. Chỉ vẻn vẹn một cảm giác khi bên nhau như thế thật sự thoải mái, thoải mái đến mức không cần vì vấn đề của gia đình mà phải suy tư, thoải mái đến mức không cần nói ra với cậu ta rằng Tiêu là người thế nào của tôi, thoải mái đến mức tôi thích nghe tiếng Tiểu Du rên rỉ khi làm tình...



Du: “Anh lại trả lời tin nhắn bạn anh nữa sao?”

Tôi: “Em cũng biết ư?”

Du: “Em sớm đã biết anh có bạn rồi.”

Tôi: “Thế mà em vẫn đến tìm anh”

Du: “Chẳng sao cả, Em không quan tâm. Chỉ sợ mang đến phiền toái cho anh thôi.”

Tôi: “Phiền toái gì chứ?”

Du: “Em không muốn sự xuất hiện của em phá hỏng quan hệ của hai người.”

Tôi: “Không sao, tự anh có cách giải quyết.”

Du: “Em toàn nghe thấy trong điện thoại anh và cậu ta cãi nhau, chẳng nghĩ ra anh lại biết tức giận đến vậy."

Tôi: “Không có cách nào cả, bạn của anh và cả gia đình cậu ta có bệnh thần kinh, không cãi vã nhau khiến cuộc sống hỗn loạn thì không thoải mái.”

Du: “Thế anh vì sao vẫn muốn ở bên cậu ta? Anh quá yêu cậu ta?

Tôi: “Chúng tôi bên nhau rất râu rồi, cậu ta vì anh, anh vì cậu ta đều phải trả giá quá nhiều, cũng trải qua một vài chuyện. Quen thế này rồi... Yêu hay không yêu... Anh không nắm chắc nữa, coi như là yêu đi.”

Du: “Em cảm thấy cuộc sống của anh quá đỗi mệt mỏi rồi.”

Tôi: “Phải! Chẳng có cách nào cả, vấp phải rồi thì phải biết chấp nhận số phận thôi.”




Mẹ của Tiêu cũng không phải đơn thuần là một người phụ nữ của gia đình giống như trong tưởng tượng của tôi, mặc dù ở trước mặt tôi nói đến toàn là nhưng lời lẽ khách khí, nhưng dần dần tôi phát hiện ra rằng bà không có thời khắc nào từng dừng việc khuyên Tiêu chia tay tôi lại, tìm một người con gái đi. Tôi không biết Tiêu phải chăng thật sự tin rằng mẹ cậu ta sẽ âm thầm hãm hại tôi? Nhưng tôi biết đó dù sao cũng là mẹ của cậu ấy. Và dù thế nào thì Tiêu cũng sẽ nghe những cái đó. Khi tôi và Tiêu gây nhau luôn buột miệng nói ra những lời của mẹ cậu ấy, những lời và khẩu khí đó khiến tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng mẹ cậu ấy lặp đi lặp lại với cậu bao nhiêu lần ở nhà.


Tiêu là một cậu con trai mẫn cảm đến mức không thua kém bất cứ một đứa con giá nào, cậu ấy theo dõi tôi một cách tỉ mỉ cẩn thận. Mặc dù sự dõi theo của cậu ấy nhận thấy rằng trước sau vẫn giả như không biết gì cả, sau này cậu từng nói có thể tự lừa dối bản thân, sau này tôi phát hiện ra tôi làm ko được. Như thế tôi quá áp lực rồi. Con người Tiểu Du xuất hiện không lâu Tiêu sớm đã biết rồi, chỉ là cậu ấy vẫn không bộc lộ thể hiện gì thôi.

.
.
.
Tiêu: “Chiều nay em về nhà.”

Tôi: “Khi nào em quay lại?”

Tiêu: “Em sẽ tính thời gian, cưng ạ, hahahaha.”

(khi Tiêu nói chuyện vẫn luôn đeo theo nụ cười như thế)

Tôi: “Em nghĩ gì thế?”

Tiêu: “Anh yên tâm, em về vài hôm rồi trở lại mà, anh có muốn tìm người khác chăm bẵm không? Haha.”

Tôi: “Anh chẳng cần tìm ai hết, chỉ chờ em thôi.”

Tiêu: “Đừng nói những lời ấy, em quá rõ anh mà, anh muốn tìm thì tìm đi, nhưng nhất nhất đừng có để em biết được đấy!”

Tôi: “Haha, cưng à, anh ngày càng phát hiện ra em quả thực là tầm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đấy!”

Tiêu: “Haha, em ngốc lắm, em ngốc đặc mà!”

Tôi: “Em cũng không phải là không có chìa khóa nhà chúng ta, em không tin anh có thể mở rộng cửa cho em kiểm tra bất cứ khi nào đó.”

Tiêu: “Em cũng chưa ngốc đến mức đó, haha.”

Tôi: “Đừng có nghĩ ngợi linh tinh nữa, anh muốn người khác thì sao còn đối tốt với em thế chứ?”

Tiêu: “Em biết anh đối xử tốt với em, em chỉ thật lòng với anh cả đời này thôi.”

Tôi: “Thế em vẫn còn chưa hài lòng sao?”

Tiêu: “Em mãn nguyện, là em không tốt, bản thân có nhiều điểm xấu, người trong nhà còn mang lại phiền phức cho anh nữa.”


Tôi và Tiêu thường ngấm ngầm đùa cợt nhau như vậy, trong lời đối thoại luôn thể hiện sự hiểu nhau của cả hai như một lẽ tự nhiên, trong lời đối thoại lộ rõ những lí giải giữa một cặp vợ chồng cùng với sự bất đắc dĩ.

Đến tận khi có một lần có lẽ lần đó tôi thật sự đã làm tổn thương trái tim của Tiêu, sau này tôi đã bởi vì chuyện này mà vô số lần xin lỗi Tiêu, nhưng Tiêu có lẽ cả đời này sẽ không quên được và không thể thứ tha.


Vào một ngày đầu tháng ba, thời tiết Bắc Kinh vẫn cứ lạnh giá như thế, tôi biết rằng Tiểu Du đã bắt đầu đến trường rồi, ngồi tàu hỏa ba giờ chiều ngày hôm ấy sẽ tới bến xe phía Tây Bắc Kinh, không biết có phải là quá lâu không gặp cậu ta, hay là ham muốn dâm dục của hạ thể bị kiềm chế trong cả một kì nghỉ đông..... Tôi muốn cho Tiểu Du một sự sung sướng.... Chạy đến bến xe đón cậu ta.


Thứ không chiếm được luôn là thứ tốt nhất. Khi bạn cho tình nhân sự sung sướng cái cảm giác thành công đó là chẳng cách nào hình dung ra được, nên tôi thường nói bản tính của con người chính là... ti tiện.

.
.
.
.


Tôi: “Bảo bối, em hôm nay không phải nói là sẽ về nhà mẹ em, sao thế, có đi không vậy?”

Tiêu: “Em không nỡ xa anh mà, nên em sẽ ở lại bên anh thêm một ngày, ngày mai em đi, ha, có vui không nào?”

Tôi: “Một khi em đã hẹn trước với mẹ rồi, thì đừng có thay đổi lại thế nữa.”

Tiêu: “Sao thế? Anh dàn thời gian gấp vậy? Người em còn chưa đi nữa, đã có người lo lắng rồi sao?”

Tôi: “Không phải, em đừng chọc giận mẹ em, nếu không bà ấy lại gọi điện đến mắng anh đấy, còn mắng anh không biết dạy em.”

Tiêu: “Em hôm nay lười di chuyển rồi, không muốn đi.”

Tôi: “Hahaha! Em càng ngày càng thông minh.”


(Tiêu lặng im rất lâu sau, giả vờ như chưa nghe thấy lời tôi nói, tiếp tục soi gương trong phòng ngủ.)

Tôi: “Anh van em có được không, em xem chúng ta như vợ chồng lâu đến vậy rồi, anh có khi nào van xin em chưa? Haha.”

Tiêu: “Dĩ nhiên là chẳng có vấn đề gì, em chút nữa sẽ về thôi, anh không hẹn người khác đấy chứ?”

Tôi: “Đương nhiên, ngày mai anh sẽ đến nhà tìm em, đưa em đi ăn cơm.”

.
.
.
.
.

Trước khi đi Tiêu mỉm cười nói rằng về đến nhà sẽ nhắn tin cho tôi, mà mãi vẫn chưa gửi tin lại cho tôi. Tôi và Tiểu Du đên đó chìm đắm trong sung sướng...



Sau này tôi biết buổi chiều hôm đó Tiêu sau khi về nhà, chạy ào vào trong phòng quỳ rạp xuống sàn nhà gào khóc đến mất cả tiếng..... Mang tất cả những oán khí phát tiết lên người mẹ cậu ấy, khóc lóc đến nửa đêm một mình đã đi một con đường rất dài rất dài, đi đến một cửa hàng chuyên bán hương thơm một lúc mua rất nhiều thứ dù có dùng hay không dùng đi nữa.


Ba ngày tôi không nhận được tin nhắn của Tiêu, gọi điện cậu cũng không cả bắt máy. Tôi có dự cảm cậu ấy nhất định đã biết tất cả rồi, mặc quần áo vào, tôi chuẩn bị đi đến nhà Tiêu đón Tiêu trở lại, trên đường đi chuẩn bị rất nhiều lời lẽ giải thích, mặc dù sau đó một câu cũng chưa từng phát huy tác dụng.



Tôi bước vào nhà Tiêu

Tôi nói: “Dì ơi, chào dì.”

Mẹ Tiêu: “Đến rồi sao, ngồi đi!”



Tôi nói: “Dì, Tiêu sao rồi ạ? Ốm rồi sao?”

Mẹ Tiêu: “Cháu nói xem nó thế nào rồi? Cháu mang con trai nhà chúng tôi ra làm thằng ngốc sao?”

Tôi: “Dì, chúng cháu đã cãi nhau, trước đó có chút hiểu lầm.”

Mẹ Tiêu: “Hiểu lầm ư? Ai đã hiểu lầm cậu rồi vậy? Cậu làm những chuyện gì bản thân cậu không biết sao?”

(Lúc này, Tiêu từ trong phòng đi ra.)

Tiêu nói: “Mẹ! Mẹ đừng tham dự vào chuyện này, mẹ biết được những gì chứ.”

(Tôi đối diện với Tiêu, đối với sự bao biện của bản thân mình có chút cảm thấy sự ngoài ý muốn.)

Tiêu nói: “Ăn cơm xong em về cùng anh, đừng nghe mẹ em nói mò.”


Bữa cơm tối hôm ấy tôi ăn có chút lúng túng, nhưng tôi tin rằng Tiêu cũng không nói ra sự việc giữa tôi chúng tôi với mẹ. Sau bữa cơm tôi và Tiêu cùng nhau rời khỏi nhà cậu ấy. Trên đường chúng tôi nói chuyện cũng không nhiều, tôi cũng không khẳng định được Tiêu đã biết bao nhiêu, có những căn cứ xác thực hay vẻn vẹn chỉ là sụ mẫn cảm mà hoài nghi vô căn cứ? Bỗng nhiên Tiêu từ đằng sau bắt đầu lên tiếng.



Tiêu: “Anh tự mình về đi, em không muốn đi nữa, em quay về nhà.”

Tôi nói: “Em rốt cục là thế nào vậy?”

Tiêu: “Trong lòng em không thoải mái, anh tự đi về vậy, sau này em không đi nữa.”

Tôi: “Được rồi, em gặp phải chuyện gì nào? Có gì không thể nói với anh sao?”

Tiêu: “Được, em nói! Chúng ta chia tay đi!”

Tôi: “Là tại vì cậu ta sao?”

Tiêu: “Phải!!!!”

Tôi: “Anh không giải thích nữa, nếu như em đều đã biết cả rồi, em muốn thế nào mới có thể không giận anh đây?”

Tiêu: “Bây giờ đưa em đến trường của thằng điếm đó, để em chém nó hai nhát ngay lập tức, có được không?”

Tôi: “Em đừng kích động như thế có được không?”

Tiêu: “Em nhẫn nại còn chưa đủ sao? Còn chưa đủ sao? Anh đưa điện thoại cho em, bây giờ em cần số điện thoại của cậu ta!”

Tôi: “Em có thể đừng làm loạn trên đường có được không! Chúng ta về nhà rồi nói có được không?”

Tiêu: “Mẹ, đứa nào về nhà nói chuyện với anh? Anh đưa số điện thoại của cậu ta cho tôi ngay, giờ tôi đi tìm cậu ta!”

Tôi: “Không phải việc của cậu ta, em không thoải mái đều từ anh mà ra."

Tiêu: “Bây giờ ngoài chém cậu ta ra, bằng không em vĩnh viễn không thể thoải mái! Anh có đưa không???”



Trong lúc tranh chấp giằng co nhau chúng tôi động tay đánh lại nhau, quá trình đánh cãi nhau tôi không còn nhớ được, chỉ nhớ rằng hai đứa chúng tôi khi buông tay ra đứng dậy, trên mặt tôi toàn là vết móng tay cào của Tiêu, Tiêu dùng tay bưng lấy trán, khi từ từ buông xuống tôi nhìn thấy trên vầng trán Tiêu có cả khối vết thương mẹ mẹ con con mở miệng, máu không ngừng chảy ra......

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Hoàng Tử_王子







灰色的天空 落下了悲傷

Bầu trời sắc xám rơi lại nỗi bi thương
偽裝了兵荒馬亂 遍地傷

Ngụy trang thành chú ngựa hoang loạn chiến vết thương khắp mình
沉默的月光 惆悵著過往

Anh trăng trầm mặc Oán hận bước đi
泛黃了江山紅窗 淚激昂

Lênh đênh khắp chốn giang sơn, trước song cửa lệ trào dâng

一步一步踏著腐敗 一口一口吸進塵埃

Từng bước từng bước giẫm nát thất bại, từng hơi thở hít vào khói bụi
獨自一人孤軍奮戰 模糊的未來

Bản thân một mình cô quân chiến đấu trước tương lai mơ hồ

我是孤傲的王子 做我的故事

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo viết lên câu chuyện của chính tôi
用淚稀釋的往事 漸漸消失

Để nước mắt kể lên câu chuyện hôm qua đang dần dần biến mất
我是孤傲的王子 優雅的固執

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo cố chấp một cách ưu nhã
用我倔強的方式 盡情放肆

Lấy sự quật cường của chính tôi thỏa sức ngang ngược

灰色的天空 落下了悲傷

Bầu trời sắc xám rơi lại nỗi bi thương
偽裝了兵荒馬亂 遍地傷

Ngụy trang thành chú ngựa hoang loạn chiến vết thương khắp mình
沉默的月光 惆悵著過往

Anh trăng trầm mặc Oán hận bước đi
泛黃了江山紅窗 淚激昂

Lênh đênh khắp chốn giang sơn, trước song cửa lệ trào dâng

一步一步踏著腐敗 一口一口吸進塵埃

Từng bước từng bước giẫm nát thất bại, từng hơi thở hít vào khói bụi
獨自一人孤軍奮戰 模糊的未來

Bản thân một mình cô quân chiến đấu trước tương lai mơ hồ


我是孤傲的王子 做我的故事

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo viết lên câu chuyện của chính tôi
用淚稀釋的往事 漸漸消失

Để nước mắt kể lên câu chuyện hôm qua đang dần dần biến mất
我是孤傲的王子 優雅的固執

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo cố chấp một cách ưu nhã
用我倔強的方式 盡情放肆

Lấy sự quật cường của chính tôi thỏa sức ngang ngược



我獨自

Bản thân tôi
一步一步一步 一步地踏著腐敗

Từng bước từng bước một giẫm nát thất bại

一口一口一口 一口地吸進塵埃

Từng hơi từng hơi thở một hít vào khói bụi
過去 現在 明天 未來我是否還在

Quá khứ hiện tại ngày mai hay tương lai tôi phải chăng vẫn tồn tại

我不我不我不 我不敢期待獨自

Tôi không... tôi không,,, không dám một mình kì vọng
一步一步一步 一步地踏著失敗

Từng bước từng bước một mà đạp lên sự thất bại
一口一口一口 一口地咀嚼傷害

Từng hơi từng hơi thở một gặm nhấm sự thương hại
過去 現在 明天 未來我是否還在

Quá khứ hiện tại ngày mai hay tương lai tôi phải chăng vẫn tồn tại
我不我不我不 我不敢期待

Tôi không... tôi không,,, không dám một mình kì vọng

我是孤傲的王子 做我的故事

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo viết lên câu chuyện của chính tôi
用淚稀釋的往事 漸漸消失

Để nước mắt kể lên câu chuyện hôm qua đang dần dần biến mất
我是孤傲的王子 優雅的固執

Tôi là chàng hoàng tử cao ngạo cố chấp một cách ưu nhã
用我倔強的方式 盡情放肆

Lấy sự quật cường của chính tôi thỏa sức ngang ngược


用我倔強的方式 盡情放肆

Lấy sự quật cường của chính tôi thỏa sức ngang ngược

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Tâm Như Dao Cắt

Bài này bản gốc của Trương Học Hữu hát, nhưng theo cảm nhận của bản thân thì Tiêu Kính Đằng hát cũng rất tình cảm :D




我的天是灰色我的心是蓝色
Wo de tian shi hui se, wo de xin shi lan se
Bầu trời của anh là màu xám, Con tim anh là màu lam

触摸着你的心竟是透明的
chu mo zhe ni de xin jing shi tou ming
Chạm đến trái tim em cuối cùng thành trong suốt

你的悠然自得我却束手无策
ni de you ran zi de wo que shu shou wu ce
Sự tự tại của em đến bình thản mà anh chẳng thể trở tay

我的心痛竟是你的快乐
Wo de xin tong jing shi ni de kuai le
Con tim anh đau đớn là niềm vui của em

其实我不想对你恋恋不舍
Qi shi wo bu xiang dui ni lian lian bu she
Thực sự anh không muốn quyến luyến em

但什么让我辗转反侧
Dan shen me rang wo zhan zhuan fan ce
Nhưng cái gì đã khiến anh trằn trọc chẳng yên

不觉我说着说着天就亮了
Bu jue wo shuo zhe shuo zhe tian jiu liang le
Chẳng ngờ anh nói rồi lại nói trời đã sáng mất rồi

我的唇角尝到一种苦涩
Wo de chun jiao chang dao yi zhong ku se
Khóe môi anh nếm phải một vị cay đắng

*我是真的为你哭了
Wo shi zhen de wei ni ku le
Anh đã thật sự vì em mà khóc rồi

你是真的随他走了
Ni shi zhen de sui ta zou le
Em thật sự theo anh ta đi mất rồi

就在这一刻全世界
Jiu zai zhe yi ke quan shi jie
Vào thời khắc này cả thế gian

伤心角色又多了我一个
Shang xin jiao se you duo le wo yi ge
Nhân vật đáng thương lại có thêm một người là anh

我是真的为你爱了
Wo shi zhen de wei ni ai le
Anh thật sự vì em mà đã yêu thương rồi

你是真的跟他走了
Ni shi zhen de gen ta zou le
Em thật sự cùng anh ta bước đi rồi

能给的我全都给了我都舍得
Neng gei de wo quan dou gei le wo dou she de
Toàn bộ những gì anh có thể trao anh đã trao đi rồi anh đều tiếc nuối

除了让你知道我心如刀割*
Chu le rang ni zhi dao wo xin ru dao ge
Ngoài để em biết ra con tim anh như dao cắt

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Phồn Hoa Dễ Lụi Tàn ❤ Châu Kiệt Luân (烟花易冷)

作词:方文山 作曲:周杰伦 

Lời: Phương Văn Sơn, Nhạc: Châu Kiệt Luân





繁华声,遁入空门,折煞了世人

Âm thanh phồn hoa, bước vào cõi phật, gạt đi cuộc đời trần tục

梦偏冷,辗转一生,情债又几本

Mộng lạnh lẽo, trăn trở một đời, nợ tình lại thêm vấn vương

如你默认,生死枯等

Nếu em mặc nhận, sinh tử cũng như nhau

枯等一圈,又一圈的年轮

Xác xơ một kiếp, rồi lại một kiếp luân hồi

浮屠塔,断了几层,断了谁的魂

Tháp phật đổ nát mấy tầng, xua tan linh hồn ai

痛直奔,一盏残灯,倾塌的山门

Nỗi đau theo ánh đèn leo lắt chạy vào nơi cửa chùa đổ nát

容我再等,历史转身

Để em lại đợi, lịch sử đổi thay

等酒香醇,等你弹一曲古筝

Đợi hương rượu thuần, đợi em tấu một khúc đàn tranh

雨纷纷,旧故里草木深

Mưa đều đều, cố hương chìm khuất cỏ cây

我听闻,你始终一个人

Ta nghe nói em vẫn chỉ một mình

斑驳的城门,盘踞着老树根

Cổng thành loang lổ, ôm ấp gốc cây già

石板上回荡的是,再等

Phiến đá xưa kia vẫn vọng khúc đợi chờ

雨纷纷,旧故里草木深

Mưa ào ào, cố hương khuất dặm cỏ cây

我听闻,你仍守着孤城

Ta nghe nói em vẫn ngóng trông nơi cô thành

城郊牧笛声,落在那座野村

Tiếng sáo mục đồng ngoại ô lạc vào ngôi làng hoang vắng đó

缘分落地生根是,我们

Duyên phận gieo hạt nảy mầm chính là đôi ta

听青春,迎来笑声羡煞许多人

Nghe thanh xuân đón chào tiếng cười bao người ước ao

那史册,温柔不肯,下笔都太狠

Sử sách đó chẳng thể nhẹ nhàng, hạ bút cũng quá tàn nhẫn

烟花易冷,人事易分

Phồn hoa dễ lụi tàn, chuyện người dễ tan

而你在问,我是否还认真

Em vẫn hỏi ta liệu có còn chân thành?

千年后,累世情深,还有谁在等

Ngàn năm sau đây, tình thâm đời kiếp còn có ai đợi chờ

而青史,岂能不真,魏书洛阳城

Mà sử sách kia há không phải sự thật, Ngụy thư Thành Lạc Dương còn đó

如你在跟,前世过门

Nếu em nhấc gót bước qua cánh cổng tiền kiếp

跟着红尘,跟随我浪迹一生

Cùng đi khắp cõi hồng trần, theo ta lãng du một đời

雨纷纷,旧故里草木深

Mưa đều đều, cố hương chìm khuất cỏ cây

我听闻,你始终一个人

Ta nghe nói em vẫn chỉ một mình

斑驳的城门,盘踞着老树根

Cổng thành loang lổ, ôm ấp gốc cây già

石板上回荡的是,再等

Phiến đá xưa kia vẫn vọng khúc đợi chờ

雨纷纷,旧故里草木深

Mưa đều đều, cố hương khuất dặm cỏ cây

我听闻,你仍守着孤城

Ta nghe nói em vẫn ngóng trông nơi cô thành

城郊牧笛声,落在那座野村

Tiếng sáo mục đồng ngoại ô lạc vào ngôi làng hoang vắng đó

缘分落地生根是,我们

Duyên phận gieo hạt nảy mầm chính là đôi ta

雨纷纷,旧故里草木深

Mưa đều đều, cố hương chìm khuất cỏ cây

我听闻,你始终一个人

Ta nghe nói em vẫn chỉ một mình

斑驳的城门,盘踞着老树根

Cổng thành loang lổ, ôm ấp gốc cây già

石板上回荡的,是再等

Phiến đá xưa kia vọng khúc vẫn đợi chờ

雨纷纷,雨纷纷,旧故里草木深

Mưa đều đều, mưa đều đều, cố hương chìm khuất cỏ cây

我听闻,我听闻,你仍守着孤城

Ta nghe thấy, ta nghe thấy rằng em vẫn ngóng trông nơi cô thành

城郊牧笛声,落在那座野村

Tiếng sáo mục đồng ngoại ô lạc vào ngôi làng hoang vắng đó

缘分落地生根是,我们

Duyên phận gieo hạt nảy mầm chính là đôi ta

缘分落地生根是 我们

Duyên phận gieo hạt nảy mầm chính là đôi ta

缘分落地生根是,我们

Duyên phận gieo hạt nảy mầm chính là đôi ta

伽蓝寺听雨声盼 永恒

Nghe tiếng mưa rơi bên ngôi chùa cổ ngóng đợi vĩnh hằng

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Những bản thảo bị đốt (Chương 2- Part 2)

Nửa tháng trôi qua rất nhanh, chúng tôi giống như đôi vợ chồng mới trải qua tuần trăng mật. Đối mặt với chuyện Tiêu về nhà mẹ này, hôm ấy tôi nói với cậu ấy buổi tối không được đi chơi quá khuya, căn dặn cậu ấy qua mấy ngày đều nhớ được trở về. Nhưng đêm sau đó mấy ngày tôi đã không liên lạc được với Tiêu, ban đầu gọi vào số của cậu là không có người nghe, khi đến tầm nửa đêm đã nhắc nhở “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã khóa máy...”. Tôi không chịu được đi nghĩ ngợi lung tung, lo lắng cùng với nghi hoặc xâm chiếm lấy toàn bộ trí não. Cho đến buổi tối ba ngày sau đó, chúng tôi gặp mặt trên đại lộ Đông Đơn.....

Tiêu từ xa xa chậm rãi bước về phía tôi, khuôn mặt đeo lên nụ cười dường như không nhìn thấy bản mặt nghiêm túc và tức giận của tôi.... Bốp.... Âm thanh thật lớn, dường như tôi đã dùng toàn bộ sức lực giáng cho cậu ấy một cái bạt tai....

Tôi: “Cậu sao không đi nữa đi?”

Tiêu: “Sao anh đánh em!!!!

(Trong ngữ khí có chứa chút hỗn loạn)

Tôi: “Tôi hỏi cậu sao mấy ngày nay lại đi rồi?”

Tiêu: “Anh đừng đánh em được không? em nói xong anh sẽ không đánh em nữa đâu mà, anh có đảm bảo không?

Tôi: “Nói mau đi!”

Tiêu: “Đêm hôm ấy em với mấy người bạn cùng đến quán bar mở một buổi hội họp, đều là bạn thân thôi! Kết quả nửa đêm có cảnh sát kiểm tra, phát hiện có thuốc lắc, đã tạm giữ tất cả người có mặt ở quán bar lại, nhưng em không uống, cũng không phải là thuốc em mang, thật đấy...”

Tiếng nói của cậu không lọt vào được lỗ tai thứ hai của tôi giống như âm thanh vang lên chớp nhoáng gấp khúc lại tát vào khuôn mặt Tiêu.

Tiêu: “Em thật sự không có làm gì cả!!! Anh sao còn đánh em?!!”

Tôi: “Còn sau đó nữa...!!!”

Tiêu: “Sau đó là mẹ em và cái anh tên Kiệt đó đi đến đồn công an đưa em về, Mẹ em không tìm được em, trong đó cũng không cho mở điện thoại, mẹ em cũng không quen biết anh nên đi tìm anh Kiệt tìm giúp tìm em, là như thế đấy...”

Tôi: “Là người đã tặng em chiếc điện thoại đó?”

Tiêu: “Phải!”

Tôi: “Em làm sao mà nói với anh ta được?”

Tiêu: “Em nói với anh ta em sống cùng anh rồi, anh ta nói anh ta sẽ sớm rời khỏi Bắc Kinh, em nói với anh ta rằng em với anh ta căn bản là không thể được. Em muốn mang những thứ anh ta tặng em trả lại cho anh ta.”

Tất cả mọi người trên Đại lộ Đông Đơn xem chúng tôi cãi nhau với đuổi đánh đông nghịt đến phải lên tiếng, bầu trời đổ mưa tầm tã. Chúng tôi ngang nhiên không tự nhận ra điều đó.

.

.

.

< span=""><>

Mẹ của Tiêu là một người chủ của gia đình Bắc Kinh điển hình, một mình nuôi nâng Tiêu lớn lên, ngậm đắng nuốt cay cõng theo oán khí đậm đặc đối mặt với cuộc sống này. Mỗi ngày ngoài chuyện một ngày ba bữa ra thì là trách cứ Tiêu thế nào, không có tiền đồ ra sao, không có tiền đồ thì thôi, còn trốn ra ngoài không biết về nhà. Khi tâm tư xáo trộn ngửa đầu hỏi ông trời rằng bản thân đã tạo ra nghiệp chướng gì rồi? Dĩ nhiên là đã sinh ra đứa súc sinh, không biết vươn lên, không biết học theo con nhà hàng xóm kiếm tiền... Lại còn quan hệ với con trai ở bên ngoài.....

Thời đại của bà và văn hóa đều được định sẵn thế chẳng cách nào lí giải được thứ tình cảm dị thường này. Bà kiên quyết rằng Tiêu không có chí tiến thủ đều là bạn trai của cậu đáng trách, cũng vì thế khiến cho Tiêu cho rằng có bạn trai chăm bẵm thì có thể không giống như một thằng con trai, có thể giống như một đứa con gái kết hôn rồi để chồng nuôi. Khi bà dần dần phát hiện ra quan hệ đi quá giới hạn của tôi và Tiêu là thường thường mờ ám, bà bắt đầu ngăn cản Tiêu ra khỏi nhà, có khi là lấy cái chết hoặc là đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử ra uy hiếp Tiêu không được rời khỏi cửa nửa bước. Hai chúng tôi cuối cùng cũng chưa từng trốn chạy được vấn đề gia đình khó đối diện nhất. Có lẽ rất nhiều thanh niên trẻ đối với quan niệm gia đình đã càng lộ ra sự hờ hững. Chúng tôi ban đầu cũng nghĩ như vậy... Nhưng khi bạn chân chính thẳng thắn đối diện, cái cảm giác sợ hãi của cả hai đó có lẽ là vết sẹo cả đời không thể nào kín miệng.

Tôi: “Anh về Bắc Kinh ngay giờ rồi, chút nữa em đến ga tàu hỏa đón anh nhé.”

Tiêu: “Em không ra ngoài được, mẹ em biết anh rồi, không cho em ra khỏi cửa.”

Tôi: “Em với mẹ em từ từ nói chuyện với nhau, Em lớn thế rồi, mẹ em trói sao được em chứ.”

Tiêu: “Nói gì cũng vô dụng, muốn nói thì anh đến nói với bà ấy.”

Tôi: “Anh không phải là đã bảo em phải nói chuyện thế nào với mẹ rồi sao?”

Tiêu: “Bà ấy không nghe em nói, chỉ cần em đi tìm anh thì bà ấy sẽ chết.”

Tôi: “Uhm, Như thế nhé, chút nữa anh đến tìm em. Hai người ra ngoài tìm chỗ nào đó mọi người cùng ngồi.”


Tinh thần khẩn trương buổi chiều muộn hôm ấy lại chạm tới tận tâm can tôi, kì thực tôi vốn là không có kinh nghiệm. Năng lực của tôi với so với các đàn anh đi trước thủa nhỏ học hành ở ngoài cũng không phải là quá giỏi giang, huống hồ trong lòng người lớn là sự cố chấp hình thành trong mấy thập niên. Những chuyện thế này bà ấy có thể lí giải không? Nếu tôi gặp phải trở ngại thì làm thế nào đây? Sau này chúng tôi không phải là phải gặp những trắc trở lớn hơn nữa sao? Thôi nào, không kịp suy nghĩ nhiều đến thế đâu. Một khi mọi người đều biết chuyện này rồi, tôi cũng chỉ thật thản nhiên mà đối diện thôi. Hy vọng là thông qua sợi dây chân thành nhất này có thể đủ để đạt được một chút khoan dung từ mẹ của Tiêu.


Mẹ Tiêu vẻ mặt nghiêm túc đứng ở cổng ngoài sân, Đứng sau lưng, Tiêu cúi đầu. Tôi chủ động bắt chuyện với mẹ tiêu, quán trà có vài người đến rất gần đây.


Tôi nói: “Dì à, Con xin lỗi. Con và Tiêu đã chọc giận dì, nhưng chúng con không có hư hỏng như dì tưởng tượng đâu.”

Mẹ Tiêu: “Cái gì? Cái gì với cái gì nào? Hai đứa rốt cục là quan hệ gì?”

Tôi: “Thì là chúng con rất tốt, nếu như dì đã biết, chúng con cũng không muốn nói dối dì, hy vọng dì có thể hiểu được.”

Mẹ Tiêu: “Hiểu các cậu cái gì nào? Quan hệ này của hai đứa tính thế nào? Ai hiểu cho tôi đây?”

Tôi nói: “Con thực sự rất hiểu dì.”

Mẹ Tiêu: “Con trai tôi thế nào bản thân tôi biết, nó như thế này tôi sớm đã biết, nhưng nó có thể thay đổi, nó là học theo bạn bè xấu, bản thân nó nhất định không phải loại người đó. Khi nó học tiểu học rất tốt, thầy giáo khi đó đều khen nó. Chỉ cần bản thân nó dần dần tốt lên, nó nhất định có thể rất khá.”


(Trong kh
ẩu khí của mẹ Tiêu, đã tiết lộ ra hoài niệm về quá khứ và tự trách móc bản thân, yếu ớt một lòng kì vọng đối với con trai. Khiến sự dũng cảm phản bác lại bà chùn xuống trong nháy mắt.)


Tôi nói: “Dì à, dì đừng khó chịu. Bây giờ cậu ấy cũng chưa phải là không tốt, cậu ấy hay nói về dì trước mặt con”

Mẹ Tiêu: “Tôi có thể không khó chịu sao? Tôi có thể không bảo ban nó sao? Tuy rằng tôi với ba nó đã li hôn, nhưng nếu như mặc kệ được, sau này ba nó không thể trách tôi sao? Tôi làm sao giao lại cho người nhà nó được?


(Ý tứ của mẹ Tiêu khiến tôi không thể nào chen mồm vào hùng biện rằng tình yêu là vô tội được, thật không biết mức độ.)

Chiều hôm đó, Mẹ của Tiêu nói rất nhiều về những chuyện đã trải qua của bản thân bà thật không dễ dàng gì. Đều là khuyên tôi và Tiêu cứ làm bạn bè giản đơn không phải rất tốt sao. Nào phải đau khổ đi “con đường ngang ngõ tắt” này. Tôi dằn lòng gật đầu giả bộ tỏ ra ưng thuận,trong lòng có biết bao điều muốn biểu đạt, mà không biết mở lời từ đâu. Cũng may với tôi Mẹ của Tiêu cũng không có ấn tượng gì quá không tốt, tuy rằng không tán thành loại quan hệ này của chúng tôi, nhưng cũng miễn cưỡng bằng lòng sau này chỉ cần giống như bạn thân của nhau, lui tới không phải là chuyện không thể, Lui lại lời cầu xin tiếp theo... Tôi chỉ có thể ngầm bằng lòng, trong lòng ôm một cơ hội mà sau này hai chúng tôi hiểu được vẫn là còn có, hoặc như dần dần Mẹ Tiêu sẽ thừa nhận rằng vào cái ngày này trên đời đã đùa với chúng tôi.

Hai người chúng tôi khi đó cùng trải qua tình cảm phía sau cái gọi là gia trưởng ấy dường như càng cố lao thêm vào nhiều hơn, có lẽ là bởi thứ áp lực này khiến cả hai ý thức được rằng quãng thời gian bên nhau phải thấu hiểu để trân trọng nhau, mỗi lần mẹ cậu cùng cậu ấy cùng hỏi về chuyện của tôi, sau này chúng tôi đều sẽ cùng nhau bàn luận để mừng thầm trong lòng, giống như trong bộ phim truyền hình tự định đoạt trọn đời hai đứa có được một chút sự đồng ý của cha mẹ. Cho nên dự cảm tương lai còn là có hy vọng để đạt được bất cứ điều gì...

Một ngày hẹn hò vốn có rằng Tiêu buổi chiều sẽ trở về nhà tôi ở vài hôm, Bỗng điện thoại vang lên....


Tiêu: “Mẹ và chú em muốn đưa em đi đến nhà người thân ở Hà Bắc, hôm nay nhất định phải đi rồi”

Tôi: “Tại sao?”

Tiêu: “Mẹ em nói chỉ cần em ở lại Bắc Kinh thì vẫn cùng làm Gay với anh, phải đưa em cách ly khỏi anh, thời gian lâu dài rồi sẽ quên đi, bà ấy nói như thế dần dần em sẽ thay đổi trở lại”.

Tôi: “Mẹ em có nói đạo lý với em không, Anh là bởi vì có em mà nhận ra mình là người đồng tính của em, không phải vì hai chúng ta mới trở thành đồng tính!”

Tiêu: “Cái đó em biết, nhưng mẹ em bà ấy không tin, cũng không quan tâm đến lời giải thích của em.”

Tôi: “Vậy em thực sự phải đi sao?”

Tiêu: “Em không muốn đi, nhưng họ đang ép em, họ đến rồi, em gác máy trước đây.”


Th
cảm giác gần giống như là sinh ly tử biệt khiến tôi chẳng kịp trở tay nữa, tôi không biết phải làm thế nào? Tất cả những giải thích đều là không có tác dụng, mà bây giờ tôi phải làm sao đây? Tôi thôi thúc bản thân gửi cho Tiêu một tin nhắn “Bất luận thế nào em cũng không thể chuyển đi nơi khác được, mẹ em biết dùng cách thắt cổ tự tử để dọa em, lẽ nào em thì lại không biết à?” Đoạn tin nhắn với nội dung mang tính xúi giục này gửi đến đều bị mẹ Tiêu biết được. Từ đó giữa tôi và mẹ Tiêu nảy sinh thù hằn nhau trong tận đáy lòng cả hai. Chúng tôi đều tưởng rằng chỉ cần bị đánh bại bản thân mới có thể có được hạnh phúc, chỉ cần không dùng thủ đoạn chiến thắng được đối phương cả đời này đã không có trở ngại nữa rồi.

Nhà Tiêu buổi chiều ngày hôm đó..

Tiêu: “Con có chết cũng không đến nơi khác. Con chỉ muốn sống cùng anh ấy thôi”

Mẹ Tiêu: “Con là đồ không có chí tiến thủ, ngày đó thật hối hận vì có con!!!”

Tiêu: “Nếu mà mẹ ép con chết được thì con rất vui, con sẽ chết cho mẹ xem, Con chết rồi mẹ mang con chôn ở nhà anh ấy là được, con sẽ rất thỏa lòng.”

(Sau này Tiêu nói lại với tôi những lời cậu ấy đã nói với mẹ, đến nay vẫn là vì câu nói này làm cho cảm động.)


Cách m
ột buổi sáng Tiêu không chú ý đến tình hình của mẹ chuẩn bị rời nhà, Bên người vang lên tiếng khóc van xin như người mẹ mang bệnh tâm thần.

“Con trai, nghe lời mẹ. Mẹ sẽ không hại con đâu. Mẹ không biết làm hại con mà!! Con bây giờ còn nhỏ, cậu ta cần con, con nghĩ mà xem, nếu như đến ngày con ba mươi tuổi rồi, già rồi. Cậu ta còn có thể cần con nữa không? Ba con năm đó theo đuổi mẹ như thế, quỳ xuống cầu xin mẹ cưới ông ấy, mẹ còn sinh con trai cho ông ta nữa, cuối cùng ông ta không phải là cũng vẫn không cần mẹ nữa đó sao! Đến khi cậu ta không cần con nữa con sẽ không có gì cả!!! Thằng con trai như con khi đó muốn cái gì cũng không có, con có thể sống thế nào chứ? Con ơi....”


Tiêu ngày hôm đó đẩy cửa rồi đi không ngoái đầu nhìn lại khuôn mặt dữ dằn của mẹ cậu, chỉ nhớ rằng người mẹ đứng ngoài cửa nghẹn ngào gào thét chửi bới.

“Cút đi! Cút đi! Thằng súc sinh này, mày đợi ngày nó không cần mày nữa... Mẹ chắc cũng chết rồi! Mày chỉ có nước đi nhặt rác mà sống thôi!”

Tôi mở cửa phòng nhìn thấy Tiêu đứng trước mặt tôi, chúng tôi ôm sát lấy nhau. Tôi cảm động cậu vì tôi mà làm tất cả, tôi biết cậu ấy có ngày rồi sẽ vì chuyện này mà trách tôi. Bởi cậu ấy vì tôi mà tàn nhẫn làm tổn thương người thân nhất của cậu ấy, khiến mẹ tuyệt vọng, khiến mẹ cô đơn.


Sau này trong cu
ộc sống bên nhau của chúng tôi những cuộc nói chuyện giữa Tiêu với tôi đều bộc lộ nỗi hổ thẹn với mẹ mình.

“Mẹ em có khi thần trí không được minh mẫn, bình thường khi ở nhà mẹ em thường ôm lấy con búp bê của em ngồi trên giường. Giả như đang dỗ dành thân hình con trai một mình lảm nhảm..... À ơi..... Bảo bảo mau ngủ thôi... Chờ mai Tiêu khôn lớn sẽ sinh cho bà một cháu trai chân chính.... à ơi.... ngủ ngoan.... ngủ ngoan......”



〈过年〉 Mừng năm mới


Cu
ộc sống cứ ngày từng ngày trôi qua như thế... Chúng tôi bên nhau ngắm nhìn những bông tuyết trắng của mùa đông Bắc Kinh. Cùng nhau mừng lễ Giáng Sinh. Cùng nhau mừng tết Nguyên Đán. Hàn huyên đến năm mới gần tới, cùng nhau hàn huyên đến khi ai sẽ cùng đón giao thừa với ai... Thời gian là có thể rửa trôi đi những chuyện không vui, Ít nhất thì tạm thời làm phai mờ đi là có thể. Nửa năm qua mẹ của Tiêu dần dần ngầm đồng ý chuyện chúng tôi ở bên nhau, chúng tôi có thời gian cũng thường để Tiêu trong một tuần về nhà ở vài ngày. Thỉnh thoảng bản thân cũng đưa Tiêu cùng nhau trở về. Thái độ của mẹ Tiêu đối với tôi cũng có chuyển biến tốt lên.

Tôi nói: “Dì à, hai chúng con rất tốt, thỉnh thoảng có cãi nhau nhưng dì đừng lo lắng, cũng không phải là chuyện cố ý.”

Mẹ Tiêu: “Chúng ta tuy rằng chỉ là một gia đình bình thường, nhưng Tiêu từ nhỏ tới lớn ở nhà cũng rất được chiều chuộng, nó chẳng phải làm cái gì cả, con có thể đừng vì những chuyện đó mà bắt nạt nó đó, một người phụ nữ như dì là chẳng có năng lực gì, nhưng dù sao nó vẫn còn có ba nó nữa.”

Tôi nói: “Dì à, Dì nghĩ ng
ợi nhiều rồi, con sao có thể có thế lực đến vậy?”

Ngày hôm đó chúng tôi cùng nhau ăn bữa cơm tối cũng hẹn đến Giao thừa mẹ con họ sẽ đến nhà tôi, chúng tôi 3 người cùng bên nhau.



Sáng sớm ngày 30 tết Bắc Kinh đặc biệt giá lạnh. Câu đối tết trăm nhà bay nhẹ trong gió lạnh. Tôi mặc quần áo ấm cẩn thận rồi đi đón mẹ của Tiêu đến nhà mình, khi tôi tới mẹ Tiêu sớm đã chuẩn bị xong đồ đạc đứng ở bên ngoài đợi, tôi giúp bà xách chiếc túi bà mang theo bên mình, ngồi trên xe chúng tôi chúng tôi dùng lời nói vừa khách khí lại quan tâm hàn huyên với nhau về chuyện năm mới, có lẽ chúng tôi đều rất lúng túng, trong cách lúng túng này có sự bất đắc dĩ của chúng tôi, trong thứ cảm giác lúng túng này còn hàm chứa sự e dè của chúng tôi với kiểu sống khác thường này. Trong cái cảm giác lúng túng này mang theo sự nghi hoặc của chúng tôi với những lựa chọn tương lai, thứ cảm giác lúng túng này khiến chúng tôi suy đoán trước những oán hận phải chăng nên theo bông pháo đêm nay hóa thành làn khói tan đi...


Ba chúng tôi ch
ọn một nhà hàng ăn bữa cơm tất niên, tôi mở một bình rượu đỏ rót đầy ba ly.

Tôi nói: “Dì à, cảm ơn dì đã có thể cùng con đón năm mới, chúc dì một năm khỏe mạnh”

Mẹ Tiêu: “Dì cũng cảm ơn thịnh tình của con, hi vọng con và Tiêu cả năm đều thuận lợi, để ta có chút an lòng, dì thật lòng cảm ơn con, con trai. Thời gian thật là dài, dì nhận thấy con đối đãi với Tiêu thật sự không tồi, cái gì cũng không tiếc cho nó, à... rồi sau khiến nó sinh hư mất. Nó ngày ngày không cần làm gì, còn đồ ăn thứ ở đều tốt, haha. Con nói xem còn muốn thế nào nữa?

Tôi nói: “Dì, những cái đó tính toán làm gì đâu, giữa bạn bè còn minh bạch thế làm gì?”

Mẹ Tiêu: “Đúng rồi, biết rằng đứa trẻ này thật trọng nghĩa, nhưng con nói anh em hai đứa các con dù cho sau này tốt mấy cũng vẫn không kết hôn sao? Ai mà có thể không kết hôn cơ chứ? Cha mẹ con nếu biết được, cũng sẽ không ưng thận. à... Xin lỗi con, con trai? Các con bây giờ còn nhỏ tuổi, đã muốn sống cùng nhau dì không phải là cũng không phản đối rồi sao? a... Nhưng vẫn có thể như thế nào cả đời, chung quy cũng chỉ có một kết cục.”

Tôi nói: “ Nào, chúng ta ba người cạn một li, hi vọng năm mới mọi người đều mọi điều như nguyện, càng ngày càng tốt đẹp.”

Sau này tôi quay đầu nhớ lại ngày hôm đó tôi nói ra lời chúc này là sai rồi, bởi mọi người không thể nào mọi điều như nguyện được. Nguyện ước của chúng tôi với nguyện ước của biết bao người, nguyện ước của biết bao người với nguyện ước của chúng tôi là đi ngược lại với nhau...

Nếu như có một cách để mọi điều như nguyện rồi một cách khác như thế sẽ phải nhận lấy sự tổn thương thật lớn, cuối cùng chúng tôi đều không ước cho bản thân chịu tổn thương buông tha, con người đều không có được mọi điều như nguyện... Chỉ có một nắm linh hồn tan vỡ hai bên đấu đá chém giết tình cảm nhân tâm và yêu thương chân thành nhất. Cho đến khi mỗi người đều để đối phương gánh chịu từng vết từng vết thương tật, khi cả hai đang tự chữa trị thương tổn, khi làm lên đớn đau cả hai đã oán hận...

Tiếng chuông báo đúng 12 giờ vang lên, sau những chiếc bánh chẻo nóng hổi không khí bữa tiệc năm mới đến hồi cao trào, sau tiếng hát ca nói cười chúng tôi bước vào một năm mới. Tiêu sắp xếp cho mẹ mình ngủ tại phòng dành cho khách trong nhà tôi, đặt lương xuống gường mẹ Tiêu đi nghỉ ngơi rồi, tôi không biết bà ngủ thế nào? Tôi không biết khi con trai bà nằm cùng tôi trên chiếc giường đôi bên kia bức tường ôm ấp nhau ngủ trong lòng bà là cảm nhận gì? Tôi và Tiêu nằm xuống thở dài một hơi, không hiểu cuộc sống thế này có được tính là bắt đầu một gia đình mới hay không, vốn tưởng rằng tất cả những khó khăn đều được tình cảm của chúng tôi từ từ hóa giải rồi, kéo tấm chăn đắp lại hưởng thụ trong hạnh phúc chớp nhoáng này, chìm đắm trong thứ êm đềm ngoài mặt này...

Bỗng nhiên! Chiếc điện thoại của Tiêu vang lên trong đêm yên tĩnh, cuộc gọi đến báo số của người cha đã bao năm không gặp của Tiêu...



Chúng tôi dùng s
ức lực tàn nhẫn nhất đánh lại nhau, vết thương dồn lại.

Chúng tôi dùng linh hồn méo mó để dằn vặt đối phương, tâm sức mệt mỏi.

Mỗi con người trong câu chuyện đang ứng nghiệm câu nói kia.

“Tình yêu chân chính đều là biến thái, khi không chiếm được thì hàm ý mang theo là sự hủy diệt”

......

Từ sau tối hôm đó, ba của Tiêu đã xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi,

Cũng may ban đầu ông cũng không phát hiện ra điều gì. Mẹ Tiêu có lẽ không mong muốn để câu chuyện khó lòng giải thích được này có thêm nhiều người nữa nhúng mũi vào... Như vậy đều là không hay ho gì. Chúng tôi giống như là những động vật nhỏ bé nhu nhược trốn chạy sự sinh diệt của cuộc sống hoang dã trong khu rừng rậm hoang sơ, không biết ánh bình minh của ngày mai lên rồi còn phải đối diện với điều gì nữa... Chỉ biết được rằng chúng tôi dùng những sức lực non yếu để bản thân làm cho chốn náu thân của chính mình được kiên cố hơn mà thôi, chờ đợi đến một ngày nào đó khi bị tấn công thì sự sụp đổ sẽ đến chậm một chút... chậm chậm hơn một chút...